Lúc Trình Ân Ân bước vào cửa, Phương Mạn Dung đang ngồi trong phòng khách cắn hạt dưa xem tivi, lườm cô một cái nói: “Về nhà cũng không nói trước một tiếng, trong nhà đến một cọng rau cũng không có.” Ném hạt dưa trong tay xuống, đứng lên, ngữ khí giống như không hề kiên nhẫn, “Muốn gì ăn? Tao đi mua đồ ăn.”
Trình Ân Ân cảm thấy mình đại khái là có bệnh, bị bà ấy quở trách một câu như vậy nhưng trong lòng ngược lại cảm thấy an tâm.
“Cái gì cũng được.” Cô nói.
Phương Mạn Dung mặc áo khoác ra ngoài, Trình Ân Ân đeo cặp sách về phòng, móc ra một cái túi giấy tương đối dày dặn, cầm trong tay.
Cô rất ít khi đi vào phòng ngủ của Trình Thiệu Quân và Phương Mạn Dung. Trình Thiệu Quân không ở nhà thường xuyên, bên trong gian phòng có rất ít đồ vật của ông ấy. Trên tủ đầu giường bày biện một cái túi thẻ bằng da, có một vài cái thẻ lấy ra nhưng không bỏ vào lại, cứ như vậy mà để nằm rải rác, một lớp bụi rơi xuống, xem ra đã một thời gian rồi không về.
Đồ đạc của ông ấy rất lộn xộn, Phương Mạn Dung cũng không dọn dẹp, bởi vì một khi đồ nào tìm không thấy sẽ trở thành lỗi của bà. Tốn công nhưng không có kết quả cho nên dứt khoát buông tay mặc kệ.
Cái trạng thái hai vợ chồng mạnh ai nấy lo này đã tiếp tục nhiều năm.
Cái nhà này là một cái xác rỗng, nhưng Trình Ân Ân vẫn hy vọng nó có thể duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982911/chuong-47.html