“Bây giờ sao?” Trình Ân Ân rất khó xử, “Nhưng mà buổi chiều còn phải thi…”
“Khi về để trường học sắp xếp thi lại.” Giang Dự Thành nói.
Hiển nhiên là anh đã đưa ra chủ ý cho cô, cái thái độ không cho bàn cãi này có chút quá cứng rắn rồi. Trình Ân Ân tự nhiên cũng sẽ không cãi lời, nhưng mà vội vã cấp bách như vậy, cô khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều, lo lắng không biết có phải là Tiểu Sán đã xảy ra chuyện gì, bước chân đi đến bên cạnh xe cũng nhanh chóng lên.
Lúc này Giang Dự Thành mới chú ý đến cái áo đồng phục rõ ràng là quá lớn trên người cô, lớn hơn không chỉ là một số. Trình Ân Ân tỉnh ngủ, quên mất cái này, trực tiếp mặc như vậy đi xuống.
Giang Dự Thành đưa tay lấy áo khoác xuống, căn bản không cần phán đoán, trực tiếp vứt cho người đứng đầu trong đám người đứng cách đó không xa tay đang đút túi, Phàn Kỳ. Phàn Kỳ rút tay ra khỏi túi quần, nhận lấy, hai người nhìn nhau.
Giang Dự Thành không nói một lời, cởi áo khoác trên người mình, khoác lên vai Trình Ân Ân.
Cô tránh một chút, nói: “Tôi không lạnh.”
Chỉ là lúc ngủ hơi lạnh mà thôi, dù sao thì trên xe ấm áp, không cần đến. Hơn nữa …. Hơn nữa cô không muốn mặc quần áo của chú Giang.
Nhưng mà sau khi né tránh phát hiện mặt mày Giang Dự Thành giống như đen hơn một chút, cô vội vàng bước nhanh tránh ra, mở cửa xe ngồi vào.
Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982910/chuong-46.html