Lâu rồi không luyện tập, hậu quả của một bài kiểm tra bất ngờ chính là sáng sớm khi ngủ dậy chân đau muốn chết.
Trình Ân Ân chính là con ngoan trò giỏi, ngủ sớm dậy sớm không hề lười biếng. Hôm nay không kể đến chuyện dậy trễ hơn bình thường, còn bọc lấy chăn mền muốn ngủ nướng. Cuối tuần là để cho người ta lười biếng.
Nhưng khi nghe tiếng nói chuyện trong phòng khách, cô lại lập tức rời giường. Chú Giang nhiều tiền như vậy mà còn làm việc cần cù, sao cô có thể lười biếng được?
Người kiếm được nhiều tiền không thể lười biếng!
Giang Tiểu Sán đã ngồi trước bàn ăn húp cháo. Trước mặt Giang Dự Thành có nửa ly cà phê, trên tay cầm tờ báo đang xem, anh mặc một cái áo cao cổ len cashmere màu đen, tóc cũng không được chải chuốt kỹ càng mà tung xõa tự nhiên. So với bình thường, dáng vẻ này nhìn giống như ở nhà hơn.
Có lẽ là do chân bị đau, tư thế đi tới của Trình Ân Ân có chút kỳ quái, ánh mắt Giang Dự Thành nâng lên từ tờ báo, lườm cô một chút, Giang Tiểu Sán cũng nhìn cô chằm chằm.
“Tiểu Ân Ân, chân chị bị sao vậy?”
Quá trình ngồi xuống là đau khổ nhất, Trình Ân Ân bị bàn ăn chậm rãi ngồi xuống: “Hôm qua chạy bộ, chân bị đau.”
Giang Tiểu Sán không chút suy nghĩ nói: “Để ba em xoa xoa cho chị.”
Xoa… xoa xoa?
Cái muỗng cô vừa cầm lên “Keng”---- một tiếng rơi vào chén. Trong nháy mắt, tay chân luống cuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982900/chuong-36.html