“Ân Ân, cậu đang nghĩ gì vậy?” Diệp Hân quơ quơ tay trước mặt Trình Ân Ân.
Trình Ân Ân hoàn hồn: “Không có.”
Giữa trưa, căn tin đông nghịt, cửa sổ phục vụ món thịt kho măng là nơi tranh cướp náo nhiệt nhất. Rõ ràng Trình Ân Ân cũng thường đi cái cửa sổ kia, dì phát thức ăn cho cô thêm một muỗng nữa, không biết vì sao mọi người đều chen lấn tại chỗ đó. Sau khi cướp thịt xong, đội ngũ phía sau không giành được, tiếng oán than vang dội.
Lúc Trình Ân Ân bưng chén thịt kho măng ra, thịt tràn đầy đến nỗi đi qua người nào, người nấy đều không nhịn được mà chửi thề: “Dì ấy cũng bất công quá rồi.”
“Đừng nhìn,” Diệp Hân ôm đầu của một nam sinh đang nhìn chằm chằm đẩy ra, “Cậu còn muốn ra tay cướp sao?”
“Tớ nào dám chứ.” Nam sinh bưng một mâm thịt vụn còn lại than thở rời đi.
Lúc này Đào Giai Văn chạy tới: “Tớ có thể ngồi đây không?”
“Ngồi đi.” Diệp Hân nói.
“Cảm ơn.” Đào Giai Văn cười ngồi xuống bên cạnh cô, đưa mắt nhìn Trình Ân Ân thấy cô đang chống cằm nhìn chằm chằm chén thịt kho măng đến xuất thần. Đào Giai Văn len lén đụng cánh tay Diệp Hân, nhỏ giọng hỏi: “Cô ấy sao vậy?”
Diệp Hân lắc đầu, gọi một cô lần nữa: “Ân Ân, nhanh ăn cơm đi, đồ ăn muốn nguội rồi.”
Trình Ân Ân mặt ủ mày chau. Phía đối diện, Đào Giai Văn cười: “Cậu có chuyện gì phiền lòng sao?”
Trình Ân Ân nhét một miếng thịt vào trong miệng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982899/chuong-35.html