Đây là một tiệm ăn mở tại gia nổi danh, là một căn nhà riêng yên tĩnh nằm trong khu vực náo nhiệt, khiêm tốn ẩn nấp, một ngày chỉ tiếp đãi bốn năm bàn khách.
Trình Ân Ân yêu thích sâu sắc nhà hàng này. Nếm qua một lần với Trình Lễ Dương liền nhớ mãi không quên, thần thần bí bí dự định làm sinh nhật cho Giang Dự Thành. Hôm đó cực kỳ vui vẻ đưa anh đến nơi này, giới thiệu từng món ăn với anh giống như hiến vật quý.
Nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, Giang Dự Thành không nói cho cô biết, nhà hàng này thật ra là do anh đề cử cho Trình Lễ Dương.
Giao tình giữa anh với chủ nhà hàng này không tệ, mỗi năm đều dẫn Trình Ân Ân đến ăn mấy lần. Lúc nào muốn thì đến không cần phải đặt trước, nhưng cũng có một thời gian dài rồi không đến.
Trong tiệm không có nhân viên phục vụ dư thừa, người ra mở cửa chính là chủ nhà hàng, hơn năm mươi tuổi, mặt mày hiền lành, thấy Giang Dự Thành cười cười chào hỏi: “Tới rồi.”
Lúc nhìn thấy Trình Ân Ân đằng sau ý cười càng sâu, đang muốn há miệng lại nhìn thấy ám hiệu của Giang Dự Thành. Cho dù ông không hiểu rõ nội tình nhưng vẫn dừng lại chỉ cười cười coi như thôi.
Trong nhà hàng có bốn căn phòng nhỏ, lần đầu tiên Trình Ân Ân đến cùng với Trình Lễ Dương ngồi ở căn phòng đầu tiên. Kể từ đó mỗi lần đến đều ngồi ở gian đầu tiên, không hề thay đổi. Được trang hoàng theo phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982888/chuong-24.html