Trình Ân Ân đi theo Giang Dự Thành tới, Phạm Bưu đã hắc hắc vui sướng đi vào ghế lô từ sớm.
Bên trong gian phòng mọi người còn đang chơi bài, vì Giang Dự Thành nửa chừng thì bỏ đi nên bây giờ trên bàn bài có hai người:
Một người đàn ông trẻ tuổi chừng 25-26 tuổi, mặc một cái áo len cổ cao, nhã nhặn thanh lịch, khí chất nhẹ nhàng, dịu dàng. Nhưng trên mũi nâng đỡ một cặp kính không gọng bằng kim loại càng nhấn mạnh khuôn mặt lại thanh cao lạnh lùng kia. Hiện ra mấy phần tinh anh tinh nhuệ cùng với cảm giác xa cách;
Người còn lại là một nam sinh xấp xỉ tuổi của cô. Vào tháng 11 nhưng cũng chỉ mặc một cái áo len trùm đầu, giữa hai đầu lông mày che giấu một chút u ám, nhiều hơn chính là bộ dáng kiêu ngạo --- Đại khái bây giờ cậu ta để Giang Tiểu Sán trên đùi, uy hiếp muốn cởi quần cậu bé.
“Đầu có thể rơi, quần không thể rơi!” Giang Tiểu Sán bị cậu ta kéo lại đối diện, hai cái tay nhỏ dùng hết sức nắm lấy cái lưng quần thề sống thề chết không theo.
“Biết sai rồi chưa?” Giang Trình đánh một cái trên mông cậu bé một cái, “Lần sau nếu còn nói xấu anh một lần nữa ---- Anh không đánh em. Anh là một người văn minh, không giống như ba em, anh sẽ lột quần em ra treo em lên, trưng ‘quả ớt nhỏ’ của em cho mọi người xem.”
Ánh mắt Giang Nhất Hàng nhìn về phía cửa: “Đừng nghịch nữa, người đến rồi kìa.”
Nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982887/chuong-23.html