92?
Trình Ân Ân ngây ngốc nhìn mảnh giấy đang bị anh xoay tới xoay lui.
Lòng tự trọng sắp sửa bị vỡ vụn nhờ cái hiểu lầm không ngờ này mà được hàn gắn lại, Trình Ân Ân há hốc mồm, nhưng không có can đảm để sửa lại cho đúng, nói ra bốn chữ “Chú nói sai rồi”.
Cô thấp thỏm nhìn nhìn sự khác biệt của ba người khác đang ở đây:
Màu da của Phạm Bưu luôn khiến cho người khác rất khó nhìn ra thần thái, nhất là trong giờ phút này anh dùng sức vật lộn; chuyện kiểm soát biểu cảm của Phương Mạch Đông vẫn luôn làm rất tốt, mỉm cười ôn nhu đôn hậu làm cho người khác tìm không ra chỗ nào sai.
Thật ra Giang Tiểu Sán muốn cho ba cậu bé một ngón tay cái, trình độ nói lời bịa đặt của lão hồ ly này khiến cho người ta cam bái hạ phong (*).
(*)甘拜下风 – Cam bái hạ phong; Thành ngữ, có nghĩa bạn thật tâm ngưỡng mộ người khác và thừa nhận bản thân bạn không tốt như người ta (Theo Baidu).
Nhìn đến phần này không có chút gợn sóng, bình tĩnh và ung dung, rất tuyệt.
Nhưng mà phát giác ánh mắt Trình Ân Ân nhìn qua, cậu bé phối hợp bày ra cái biểu cảm sâu sắc, gật đầu.
Lòng tự trọng của Trình Ân Ân được bảo vệ thành công. Cô mím môi, giọng nói rất nhỏ, nhưng tràn đầy kiên định: “Lần này tôi không thi tốt, lần sau nhất định sẽ thi tốt.”
Mặt Giang Dự Thành không đổi sắc mà “Ừ” một tiếng, đưa mảnh giấy tội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982873/chuong-9.html