Chân trước của đoàn người Giang Dự Thành bước vào cổng, chân sau nhân viên nhà trường đã nhận được tin tức, ồn ào xôn xao đi ra nghênh đón. Khi bọn họ xuất hiện, đoàn người đã chạy tới chân tòa nhà dạy học.
Người phụ trách họ Lưu, bây giờ coi như là một Hiệu trưởng. Là một người đàn ông trung niên béo béo lùn lùn, mái tóc vẫn còn đen bóng, chẻ ba-bảy cẩn thận tỉ mỉ.
“Ai, Giang tổng, không tiếp đón từ xa.”
Bước chân của Giang Dự Thành chậm lại, Hiệu trưởng Lưu cũng là người nhìn sắc mặt làm việc, biết vị Phật sống tôn quý này đích thân xuất hiện là có chuyện gì, không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ về phía bên tay, tốc độ nói chuyện cực nhanh: “Mọi người đã lên lầu, tôi đã cho người đi nhìn qua, không có việc gì, ngài cứ yên tâm.”
Giang Dự Thành không có tiếp lời, nhấc cằm một cái với Phạm Bưu người đang đứng sau lưng anh.
Phạm Bưu hiểu ý, hỏi Hiệu trưởng Lưu lầu mấy, đại mã kim đao (*) bước qua cửa thang lầu đi lên tầng.
Nhìn thấy Giang Dự Thành đứng đằng kia không có ý định đi lên, hiệu trưởng Lưu cũng bận bịu tìm thuốc lá trong túi ông ta. Cho tới khi tìm không ra Hoàng Hạc Lâu mà ông ta trân quý, sau đó lại rút ra một gói thuốc lá thơm bên trong túi ra.
Giang Dự Thành vẫn không hề nhúc nhích, Phương Mạch Đông đã đi đến nói, “Hiệu trưởng Lưu khách khí rồi” sau đó ngăn lại.
Hiệu trưởng Lưu cười ha ha thu lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982872/chuong-8.html