Tiểu vương gia dù có thông minh đi nữa cũng không biết được đạo trưởng vào giờ phút này đang suy nghĩ về vấn đề gì, huống chi hắn còn không thông minh.
Chó sữa nhỏ rốt cuộc có thể biến lý thuyết thành hành động vui mừng đến mức muốn lắc cái đuôi nhỏ của mình. Hắn dựa theo tư thế ở trong thoại bản hôn lên cổ đạo sĩ. Thần tiên có cái cổ trắng như bạch ngọc, hết lần này tới lần khác bị hắn để lại dấu răng xinh đẹp như hoa.
Tiểu vương gia không hề ôn nhu, đạo sĩ cũng vừa hay không thích ôn nhu.
Bọn họ đem chuyện tình nước chảy thành sông chuyển thành kịch liệt dây dưa, hồ nước tràn ra càng ngày càng nhiều. Đạo sĩ trả lễ lại, y mở răng môi, ngậm lấy cái dái tai tròn vo của tiểu vương gia. Đây là lần đầu tiên y trải nghiệm loại chuyện thân mật khắng khít này, nhưng y lại cực kỳ thản nhiên. Y thích nụ hôn của tiểu vương gia, thích cái ôm của hắn, cho nên y không cần liêm sỉ, cũng không hiểu tại sao y phải thấy xấu hổ vì loại chuyện này.
Mái tóc dài giao kết ở dưới nước, đuôi tóc bồng bềnh lộn xộn lượn quanh lên cổ tay của tiểu vương gia. Trên gương mặt trong trẻo lạnh lùng quả dục của đạo sĩ thêm một tầng đỏ ửng, một màu đỏ vô cùng nhạt, mượn hơi nước mờ ảo lưu luyến ẩn hiện, giống như là một nụ hoa âm thầm thay đổi, rõ ràng chỉ là một tiếng động thật nhỏ nhưng lại có thể gợi lên dây thần kinh nhạy bén nhất ở đầu trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ta-biet-bay/936901/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.