"Mày nói lại một lần nữa xem nào." Phan Quỳnh Trang nghiêm túc nhìn cô gái trước mặt, sắc mặt vô cùng bất an. "Mày nói nàng ấy đang ở đâu cơ?"
Sân thể dục rộng lớn, người người nhốn nháo qua lại, tiếng nói chuyện ồn ào huyên náo.
Trương Mỹ Linh vô cùng nhẫn nại chỉ vào bên cạnh mình, cô chậm rãi đáp, "Ở đây, ngồi ngay cạnh tao này."
Ánh mắt Phan Quỳnh Trang trân trối nhìn vào khoảng không trước mặt, con bé miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng. "Tao vẫn không thể hình dung ra nổi."
Gió thổi nhè nhẹ, nắng vàng rộm rải xuống hàng mi cong cong của nàng.
"Bởi vậy mới nói, mỹ nữ thì chỉ có thể để mình tao ngắm nhìn."
Trương Mỹ Linh vừa dứt lời, gò má của Ngọc Út đã ửng đỏ. Nàng nhéo vào lòng bàn tay của Trương Mỹ Linh một cái, lại bối rối nhìn cái Quỳnh Trang, "Em nói vậy bạn lại cười đó."
"Chị thấy nó giống như đang muốn cười lắm hay sao?"
Tiếng còi tập trung của thầy thể dục vang lên, Trương Mỹ Linh phủi phủi quần, kéo Ngọc Út đứng dậy.
"Nãy giờ mày vẫn đang nói chuyện với nàng ấy hả?" Quỳnh Trang bành bạch chạy theo bước chân của Trương Mỹ Linh, rất cố gắng tránh xa cô một khoảng, "Mày xem tao đi vậy có bị "chèn" vào nàng ấy hay không?"
"Út ở bên tay phải tao cơ. Mày tránh xa tao tận mấy mét như vậy làm gì?!"
"A, ừ..."
Con bé lại hộc tốc chạy tới bên cạnh Trương Mỹ Linh. "Tao hỏi cái này, mày thực sự kết hôn với... ma nữ hả?" Ánh mắt nó dường như dừng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504053/chuong-18-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.