Trương Mỹ Linh tắt điện thoại, nhìn tấm hình ba người chụp trên bàn học mà thở dài một tiếng. Cô gái đứng giữa đôi mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân dịu dàng, bàn tay tinh nghịch khoác lên vai áo của Trương Mỹ Linh cùng con bạn thân Phan Quỳnh Trang. Đã hơn một năm trôi qua, mà cứ ngỡ như mới ngày hôm qua vậy.
Có lẽ thấy Trương Mỹ Linh thất thần hồi lâu, Ngọc Út thập thò ngoài cửa rụt rè lên tiếng, "Mình ơi, em đang nghĩ gì vậy?"
Trương Mỹ Linh đảo mắt, tâm trạng phức tạp, "Em bây giờ phải đi thăm một người bạn, chị đi cùng không?"
Hỏi thừa, nàng đã bao giờ rời xa cô nửa bước?
Cả chặng đường đi, Trương Mỹ Linh vẫn như cũ thất thần. Cô nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa kính xe bus, trong đầu toàn là những hình ảnh xáo rỗng mơ hồ.
Xe dừng trước cổng bệnh viện tâm thần Thường Tín.
"Sao lại đến nơi này vậy mình?" Dãy hành lang cũ kỹ vọng lại tiếng bước chân nặng nề, chỉ nghe thanh âm nhẹ nhàng của Ngọc Út, "Có phải cô gái trong tấm ảnh trên bàn học của em đang ở đây hay không?"
Nắng mùa thu rải nhẹ xuống nền đá hoa sỉn màu, hắt lên gương mặt thanh tú của Trương Mỹ Linh đầy phiền muộn, "Ừm, là bạn đại học."
Ngọc Út không hỏi thêm gì, chỉ khe khẽ siết lấy bàn tay của Trương Mỹ Linh.
Nữ y tá lãnh đạm liếc mắt nhìn Trương Mỹ Linh một cái, rồi lại cúi mặt lướt lướt điện thoại, "Tìm ai?" Cô ta còn chẳng buồn ngẩng mặt.
"Huỳnh Đan Chi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quy/504052/chuong-17-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.