Hứa Thiếu Phong đọc xong thư, nước mắt đã ướt nhòa hai mắt.
Anh không hề muốn lau đi, cứ để nó theo hai gò má chảy xuống, trong lòng trào lên một nỗi buồn vô hạn, hối hận xen lẫn buồn rầu, cảm động xen lẫn tuyệt vọng. Rất nhiều cảm xúc trước đây chưa từng diễn ra giờ nó lại cùng lúc xuất hiện trong anh. Thiếu Phong ngồi đó cho đến tận đêm khuya mà không nói lời nào.
Chủ nhật vừa rồi, Vương Chính Tài gọi điện mời Hứa Thiếu Phong đi uống rượu, nói chỉ có hai người, ngoài ra thì chẳng có ai khác nữa.
Hứa Thiếu Phong đồng ý đi, từ khi lên chức Phó Cục trưởng, Vương Chính Tài không hề quên ơn anh, lần trước cả Vương Chính Tài và Đào Nhiên đều mang quà đến biếu anh, bất luận là có ý cảm ơn hay là để an ủi, anh cũng đều chấp thuận. Trong cái xã hội bạc bẽo này, con người đối xử được như thế quả là rất ít.
Cuộc nhậu chỉ có hai người đàn ông, Vương Chính Tài đã nói với anh, Trương Minh Hoa đã mời Ban Kiểm toán thành phố về làm công tác kiểm kê lại tài sản. Ý của Vương Chính Tài là, có cần phải để ý đến phòng làm việc, cậu ta sẽ nói giúp cho. Hứa Thiếu Phong vừa cười vừa lắc đầu nói: “Không cần đâu, cứ để họ kiểm tra. Hứa Thiếu Phong biết rõ, rất nhiều vị lãnh đạo, trước khi sắp về hưu sẽ bị người khác điều tra. Người điều tra họ không ai khác chính là kẻ đối đầu với ông ấy, là người hiểu ông ấy nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quan/3090660/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.