Sau khi về Phòng Hiệp thương Chính trị thành phố làm việc, hầu như cả ngày Hứa Thiếu Phong chẳng phải làm gì cả.
Anh biết, một khi vào làm việc ở đây, bạn không thể chủ động làm việc được, nếu bạn càng nhiệt tình sẽ càng gây phản cảm đối với các cơquanChính phủ, còn nếu ngồi yên không có động thái gì thì có khi lại được coi là cách làm việc tốt nhất.
Đến làm việc ở đây đã gần một tháng rồi nhưng tâm trạng Hứa Thiếu Phong vẫn chưa trở về trạng thái như lúc trước, anh luôn nghĩ rằng bản thân mình không nên ở đây quá lâu, rồi một ngày nào đó anh quyết làm cho Đông Tây hòa một. Tuy nhiên, mỗi khi nhớ lại vì nguyên nhân gì mà anh đến nông nỗi này, mọi lý trí trong con người anh lại tan biến hết. Anh biết, một khi đã có vết, muốn thay đổi bản thân mình bằng con đường chính trị quả thực là một điều rất khó. Con người ta một khi bị người khác thọc gậy bên sườn cũng giống như đánh rắn đánh tận bảy thước, khiến bạn không thể nào tự tin vào bản thân được nữa, khí lực tích tụ trong người cũng không còn nữa. Thời gian này, ngoài giờ đi làm, anh rất ít khi giao tiếp với những người bên ngoài, cũng chẳng tham gia các hoạt động khác. Mỗi khi gặp phải người quen, anh luôn cảm thấy trong những câu chào hỏi của họ có ẩn chứa giọng điệu chế giễu, cười anh vì một người đàn bà mà đánh mất mũ ô sa thật là không đáng, khiến anh không khỏi xấu hổ và tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-quan/3090658/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.