“Minh Triết.” Kỷ Minh Viễn nhìn thấy Âu Minh Triết đang đi vào, bởi vì hai nhà có quan hệ tốt, cho nên lúc ở nhà, đều là trực tiếp gọi thẳng tên, mà không phải là gọi Ngài Âu xa lạ như lúc ở bệnh viện.
Đàm Tiểu Ân vội vàng đứng lên, giúp Âu Minh Triết đẩy xe lăn
Ánh mắt của Âu Châu Du rơi vào cái kẹp cà vạt của Âu Minh Triết, “Cái kẹp cà vạt này đâu ra vậy? ”
Âu Châu Du đối với những thứ này luôn luôn rất để ý, liếc mắt liền nhìn ra cái kẹp này vô cùng bình thường,nhưng lại kẹp ở trên cà vạt của Âu Minh Triết.
Âu Minh Triết nhìn thấy Âu Châu Du đang định vươn ra tay, liền cản chị, “Đừng động.”
Lại giữ như bảo bối như thế, đáng nghi!
Âu Châu Du cười một tiếng, “chị biết rồi.”
Trừ là Đàm Tiểu Ân tặng, còn có thể là ai?
Cũng chỉ có Đàm Tiểu Ân tặng thì anh mới coi như bảo bối như vậy.
Đàm Tiểu Ân đứng ở một bên, nhìn bộ dáng này của anh, luôn cảm thấy có chút lúng túng.
Anh thích quà cô tặng đến vậy sao.
Âu Châu Du trêu ghẹo nói: “Tiểu Ân người ta tặng quà cho em, em phải cổ vũ nhiều cho con bé mới được.”
Âu Minh Triết ngẩng đầu lên, nhìn Đàm Tiểu Ân một cái, nhớ tới câu nói kia: chú ấy vẫn là không được.
Vô cùng nghiêm túc đáp: ” hẳn nên cỗ vũ thêm một chút.”
–
Sau khi Kỷ Minh Viễn về, Đàm Tiểu Ân cùng Âu Minh Triết cũng trở về phòng.
Đàm Tiểu Ân làm xong mọi việc, thu dọn đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nho-yeu-nghiet-cua-au-thieu/378837/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.