Đàm Tiểu Ân bây giờ đang say lất ngất, nhìn qua rất trông rất ngốc nghếch, chẳng có chút đề phòng.
Âu Minh Triết nằm xuống, nhìn cô, hỏi: “Còn chưa ngủ sao?”
“…” cô không nói gì, chẳng qua là an tĩnh bò tới, tựa vào ngực anh, nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ.
Coi như uống say, cô cũng biết, anh là người đáng tin nhất, rất ỷ lại vào anh.
Âu Minh Triết căn bản không nghĩ tới, Đàm Tiểu Ân uống rượu say, sẽ ngoan như vậy.
Hơn nữa, cô hiện tại say đến hồ đồ rồi, phỏng chừng cái gì cũng không biết?
Trong phòng lại chỉ có anh cùng cô.
Tay anh chậm chạp mà ôn nhu vỗ sau lưng của cô, an ủi nàng đồng thời hỏi: “Tiểu Ân.”
“Dạ.” Đàm Tiểu Ân đang mơ màng, nghe được Âu Minh Triết gọi mình, đáp một tiếng.
Âu Minh Triết nói: “em thích ai nhất?”
“Thích chú.” Thời khắc này Đàm Tiểu Ân, giống như một đứa bé lên ba hỏi gì đáp ấy.
Âu Minh Triết nhếch khóe miệng, “anh là ai.”
“Chú là chú chứ còn là ai nữa!” Tiếng xưng hô này gọi vô số lần.
Nhưng Âu Minh Triết như thế vẫn còn chưa đủ, tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Là Âu Minh Triết.” Đây là tên của anh, cô dĩ nhiên cũng nhớ.
Trong căn phòng rất yên tĩnh, Âu Minh Triết có thể nghe được nhịp tim và hô hấp của mình và Đàm Tiểu Ân, giống như móng mèo cào cào vào tim anh vậy
Âu Minh Triết nhẹ nhàng xoa lưng Đàm Tiểu Ân
Cũng không đoái hoài tới mặt mũi, trực tiếp dụ dỗ: “Ngoan, gọi một tiếng ông xã đi nào.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nho-yeu-nghiet-cua-au-thieu/378824/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.