Đàm Tiểu Ân nói: “Không có việc gì.”
cô một chút cũng không cảm giác được men rượu, thậm chí hoài nghi Lý Sơn mang ra chính là nước ngọt mà thôi.
Âu Minh Triết nhìn cô, “Thích thì uống nhiều một chút.”
Lý Sơn: “…”
Mới vừa lúc nãy anh ta đề nghị uống rượu, rõ ràng Âu Minh Triết còn có ý ngăn cản, làm sao vào lúc này, ngược lại dung túng?
–
Sau khi ăn xong, Đàm Tiểu Ân uống nhiều rượu, ôm lấy Âu Minh Triết, nằm ở trên đùi của anh, “chú à, em thích chú lắm luôn ý!”
Lý Sơn nhìn Đàm Tiểu Ân, nghe giọng của cô, liền biết cô say rồi.
anh ta có chút mở mang tầm nhìn.
Âu Minh Triết không phải là cố ý, muốn chuốc say cô đấy chứ?
Âm hiểm, quá âm hiểm!
tính toán với cả vợ của mình, thật đúng là thâm sâu khó lường.
Âu Minh Triết lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng này của Đàm Tiểu Ân, giống như là một con mèo con mềm nhũn, làm cho người ta cảm thấy ấm áp. Nhưng mà, anh lại nghiêm túc trả lời: “Anh không thích em, anh thích đàn ông cơ mà!”
Anh là một người thù dai.
Đứng ở một bên, Lý Sơn rùng mình một cái, lúc mới vừa rồi nghe Đàm Tiểu Ân nói, anh ta còn tưởng rằng Đàm Tiểu Ân nói đùa, nhìn bộ dạng như vậy, Ngài Âu thật sự thích đàn ông sao?
Chẳng lẽ là mình chăm sóc hàng ngày cho Âu Minh Triết, thế cho nên anh ấy đối với mình sinh ra tình cảm không nên có sao?
anh ta run rẩy mở miệng nói: “Cái đó… Ngài Âu, tôi,… tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nho-yeu-nghiet-cua-au-thieu/378823/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.