Đàm Tiểu Ân thấy Âu Minh Triết không nói lời nào, không nhịn được phân tích nói: “chú xem, chú với ngài Lý đều là đàn ông, để anh ta chăm sóc chú không tiện đúng không?”
Âu Minh Triết nhìn cô phân tích rõ ràng mạch lạc, trực tiếp mở miệng, cắt dứt lời của cô: “Ai nói anh không thích đàn ông?”
Hả…
Thực ra anh chỉ muốn ngăn cô tiếp tục nói hưu nói vượn, luôn cảm thấy bị cô nói ra, Lý Sơn bình thường giúp mình, tựa hồ cũng có chút biến chất rồi.
Kết quả, vừa mở miệng, anh lại nói cái quái gì thế này?
Bởi vì anh nói những lời này, không khí liền yên tĩnh mấy giây, Đàm Tiểu Ân nhìn Âu Minh Triết, nhìn mấy giây sau, mới nói: “Ồ, thì ra chú thích đàn ông!”
Quả nhiên, đàn ông đẹp trai hầu hết khuynh hướng giới tính đều không bình thường.
Cô còn tưởng Âu Minh Triết sẽ khác chứ, tưởng anh là thẳng, ai dè lại là cong?
Âu Minh Triết: “…”
Anh nhìn Đàm Tiểu Ân, liền biết cô khẳng định đang nghĩ xiên nghĩ xẹo.
Anh đưa tay ra, nhéo một cái mặt của cô, “em lại đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả?”
Đàm Tiểu Ân ho khan một tiếng, “chú yên tâm, em sẽ không kỳ thị chú đâu. Có câu nói chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau…”
Âu Minh Triết chỉ cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ rồi.
Đang lúc này, Lý Sơn đi vào, “Ngài Âu, phu nhân, ăn cơm thôi.”
Không xuất hiện thì thôi, nhìn thấy Lý Sơn xuất hiện ở nơi này, Âu Minh Triết nhìn thấy, liền nổi giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nho-yeu-nghiet-cua-au-thieu/378821/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.