Chu Thiến lấy móng tay bấm Thế Duy một cái. Thế Duy hét lớn, lấy tay xoa xoa chỗ bị bấm, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Thiến.
– Chỉ đau như thế thôi, Thế Duy xem, hét một tiếng là chẳng sao nữa rồi đúng không? Thế Duy rất dũng cảm mà
Thế Duy vuốt tay, như con mèo đáng thương nhìn Chu Thiến:
– Có thật là chỉ đau như thế thôi không? Chu Thiến không lừa cậu bé:
– Có lẽ sẽ đau hơn một chút nhưng chỉ một chút thôi. Thế Duy dũng cảm như thế nhất định sẽ chịu được. Chờ sau này khỏi bệnh, Thế Duy về nhà bà ngoại, nói cho anh chị biết là Thế Duy không sợ tiêm thì anh chị của Thế Duy nhất định sẽ khen Thế Duy đó.
Thế Duy bán tín bán nghi nhìn Chu Thiến:
– Thật không?
– Thật mà, đã bao giờ cô lừa Thế Duy chưa?
Thế Duy nghĩ lại, cô quả thật chưa bao giờ lừa mình:
– Nếu rất đau thì làm sao bây giờ?
– Thế thì Thế Duy khóc là được rồi, khóc to cũng được nhưng không được động đậy làm ảnh hưởng đến bác sĩ
Thế Duy nghĩ một lúc, ốm thì phải tiêm, nếu không cha sẽ lo lắng. Tiêm cũng không đau, vạn nhất đau thì có thể khóc. Nghĩ tới nghĩ lui cũng thấy tiêm chẳng còn mấy đáng sợ nữa, cuối cùng hạ quyết tâm, gật gật đầu:
– Được ạ!
Chu Thiến mừng rỡ, lại thêm một câu:
– Bất kể thế nào cũng không được động đậy đấy nhé. Chúng ta ngoắc ta,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5302325/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.