Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tống Thiệu Vân, Tống Thiệu Vân vội rụt người về phía sau. Triệu Hi Thành thấy thế thì biết nhất định là Tống Thiệu Vân lại gây rối. Nhưng việc quan trọng là tiêm cho Thế Duy trước. Chờ chút nữa sẽ hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Triệu Hi Thành thấy Thế Duy sống c.h.ế.t giãy dụa thì đành nói:
– Tất cả chúng ta cùng giữ thằng bé lại cho nó không cử động nữa
Nói xong kéo Thế Duy từ lòng Chu Thiến ra, ôm c.h.ặ.t thằng bé vào lòng. Thế Duy không thể cử động, lòng hoảng sợ vô cùng, khóc lóc, hai chân đạp tứ tung về phía bác sĩ. Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:
– Cô giữ lấy hai chân thằng bé đi
Chu Thiến do dự mà nắm lấy chân Thế Duy, Thế Duy hoàn toàn bị khống chế, sự sợ hãi trong lòng càng lớn. Cậu không thể hiểu vì sao cha và cô luôn thương mình lại đối xử với mình như thế. Cậu bé vừa tủi thân, khổ sở, sợ hãi, phẫn nộ, tất cả những cảm xúc này khiến cậu bé như phát cuồng, ra sức vặn vẹo người, khóc lóc, gào thét ch.ói tai.
Chu Thiến nhìn Thế Duy như vậy, cuối cùng không đành lòng, cô buông lỏng tay rồi kéo Thế Duy ra khỏi lòng Triệu Hi Thành.
Triệu Hi Thành trừng mắt quát:
– Cô làm gì thế, giờ là lúc để mềm lòng à? Chẳng lẽ tôi không thương nó chắc?
Thế Duy ôm c.h.ặ.t lấy Chu Thiến như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc. Cậu bé khóc lóc đến độ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5302324/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.