Triệu Hi Thành vừa tan tầm trở về, trước khi vào nhà đã nghe thấy ở hoa viên truyền đến những tiếng cười và tiếng la hưng phấn của Thế Duy. Anh biết Thế Duy lại bày trò bắt người xấu với đám người hầu, chỉ lạ là bình thường chỉ nghe thấy mình Thế Duy cười còn lại đều la hét sợ hãi nhưng hôm nay ai nấy đều cười rất vui, sao lại thế? Triệu Hi Thành không khỏi có chút tò mò.
Anh đi ra hoa viên nhìn, không còn thấy tình cảnh bùn đất bay loạn nữa mà chỉ đơn giản là trò bịt mắt bắt dê. Người đứng giữa bị bịt mắt chính là bảo mẫu mới đến kia
Vốn anh không có hứng thú với trò này, nhìn một lúc thì định rời đi nhưng chẳng hiểu sao lại đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn chăm chú vào cô gái tên Chu Thiến kia.
Nói thật, cô gái này cũng không phải là xinh đẹp, vứt vào giữa đám người thì chẳng thế nhận ra. Loại con gái này anh luôn không có hứng nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt anh cứ bị hút vào đó mà không thể nhìn ra chỗ khác
Mắt cô bị bịt kín, khuôn mặt chỉ lộ ra đôi tai và mũi trở xuống. Cằm cô rất đẹp, nụ cười cũng rất tươi, sáng rỡ. Cô vừa quơ tay vừa cười nói, đi về phía có tiếng động. Nụ cười của cô dưới ánh tịch dương trông thực sự tinh thuần. Tiếng cười của cô như niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng. Vành tai cô đeo hoa tai có viên trân châu, theo bước đi của cô mà lấp lánh theo, chiếu thẳng vào tim anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5264737/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.