Thế Duy ngủ trưa, Chu Thiến nhìn cậu bé ngủ rồi an vị ở bên xem qua tư liệu về tạo hình mới trong hai năm qua. Mỗi năm mỗi mùa đều có một xu hướng khác nhau, tuy nói rằng làm stylist không cần chạy theo trào lưu nhưng vẫn phải bắt kịp xu hướng
Theo lời Triệu phu nhân nói thì 3,4 tháng sau sẽ đưa Thế Duy đến nhà trẻ. Chu Thiến nghĩ, đến lúc đó Triệu gia hẳn cũng không mời cô làm bảo mẫu nữa, đến lúc đó cô mong mình có thể làm công việc mình yêu thích
Trong 3,4 tháng này, cô có thể khiến Hi Thành có tình cảm với mình không? Có thể khiến Thế Duy ngoan ngoãn hơn không? Chu Thiến thở sâu, nhất định cô sẽ cố gắng hết sức
Thế Duy ngủ khoảng 1 tiếng, tỉnh dậy, Chu Thiến cho cậu bé ăn buổi thì rồi dạy cậu bé nhận mặt chữ, đếm số. Chu Thiến phát hiện Thế Duy rất thông minh, những chữ đơn giản chỉ dạy 2,3 lần là đã nhớ, mà cậu bé cũng có thể đếm được từ 1 đến 20 rồi, với một đứa nhỏ mà nói đã là rất giỏi. (Xời ơi, nhà mình có con mèo hơn 2 tuổi cũng làm được thế này, trẻ con bây giờ càng ngày càng khôn J))
Học xong, Chu Thiến khen ngợi cậu nhóc. Thế Duy được khen thì tươi cười hớn hở chạy đi tìm bà nội khoe. Triệu phu nhân thấy Chu Thiến còn cẩn thận dạy dỗ Thế Duy thì lại càng vui mừng
Bất tri bất giác thời gian cứ thế trôi qua, Chu Thiến nhìn mặt trời dần lặn về tây, ánh tịch dương chạng vạng nhuộm chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5264736/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.