Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã qua năm năm.
Sùng Nghiệp đã là một chàng trai trưởng thành, vẫn như cũ thường lui tới căn hộ chung cư của Bạch Thiên Ngôn, đi vào căn phòng ở tầng trệt của hắn.
Vẫn giống như trong quá khứ, cậu đi vào phòng, việc đầu tiên làm chính là mở cửa sổ thông gió, sau đó cẩn thận quét dọn cả căn hộ. Nhất là những vật dụng nhỏ đặt trong phòng Bạch Thiên Ngôn, cậu đều cẩn thận lau chùi rồi mới đặt lại vị trí cũ.
Cho tới khi căn phòng duy trì trạng thái giống như khi người đàn ông đó chưa rời khỏi đây, cậu mới có thể yên lặng đóng cửa rời đi, một khắc cũng không thể ngồi lại.
Nhưng cũng không hẳn là rời khỏi, mà giống như mỗi ngày, cô đơn ngồi ở cửa, yên lặng chờ đợi.
Mà loại tình trạng này cũng duy trì suốt năm năm.
Trong đầu lại nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó, lần cuối cùng chú gọi điện thoại cho mình, dựa vào cửa, hai mắt Sùng Nghiệp tối sầm lại.
Lúc ấy, sau khi đưa bạn gái tới bệnh viện, cậu liền gọi lại cho chú, nhưng bên kia đã tắt máy, sau đó dù cậu gọi như thế nào cũng không thể gọi được.
Chú gọi mình đến đón cũng không phải lần đầu tiên, trước đây chú đi ra ngoài làm việc cũng thường gọi cậu đưa về nhà. Tuy việc chú có xe lại không đi mà toàn bảo cậu tới đón khiến cậu cảm thấy kỳ quái, nhưng chỉ cần chú cần, cậu đều vui lòng làm theo. Lần đó ngữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngu-ngon-thuong/2023734/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.