Thật mệt mỏi khi không biết đâu là điểm dừng của nỗi nhớ,nỗi hi vọng và nỗi đau thương !
Và cũng không biết ngày mai sẽ ra sao,sẽ như thế nào và sẽ quên ai đó được không?
Nó mệt mỏi bước từng bước nặng nề đi vào, nó than trời mong
là hôm nay không bị quản lí mắng, mà cũng lạ nó đi làm ba bữa thì hết hai bửa
rưỡi là bị mắng cho tả tơi, nó nuốt nước bọt hít thở lấy can đảm bước vào phòng
làm việc của mình.
-Chào mọi người buổi sáng.-Nó vui vẻ chào những người đồng
nghiệp cùng tổ không quên kèo theo nụ cười.
-Em coi trừng bị quản lí mắng nữa đấy?-Bà chị ngồi kế nó
nhắc nhở.
Mà cũng phải thôi , cái thằng cha quản lí của nó rất ư là
lạ, ai không chưởi tối ngày kíếm chuyện rồi la nó, nó biết mình đẹp mờ nên có
nhiều người để ý cũng phải,
-Ai vừa nhắc tôi đó.- Anh quản lí đẹp trai của nó bỗng xuất
hiện đột ngột làm nó choáng ngợp.
Cả phòng sợ quá không ai dám lên tiếng , tập trung làm việc
của mình, nó thì nuốt nước bọt không ngừng với suy nghĩ” mong cho thằng cha đó
không thấy con, con hứa về sẽ đãi ông thổ địa nải chuối”
-Cô đi làm lại rồi ư, sao không nghĩ luôn đi cho tôi nhờ.-
Anh quản lí đẹp trai lên tiếng.
-Nhớ anh quản lí đẹp trai nên mới đi làm lại nè? – Nó nói mà
muốn nổi cả da gà.
-Cô chỉ được cái miệng, đi theo tôi có việc cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoc-lay-anh-nha/1927097/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.