Buổi trưa, trở lại lớp học, Ngô Diệu Hàm tới gần nhỏ giọng hỏi “Vũ Huy, cậu không sao chứ?”
“Sao gì?”
Mắt Ngô Diệu Hàm liếc qua Trương Vĩ Đông đang ngồi phía sau một cái “Hôm nay mình ngồi ăn cơm thấy tụi nó vây quanh cậu, tụi nó không bắt cậu làm gì chứ hả?”
Tống Vũ Huy lắc lắc đầu “Không có chuyện gì đâu”
“Về sau thấy tụi nó thì cậu nên tránh xa ra một chút, mấy đứa tụi nó toàn là một đám con nhà giàu mới nổi, rảnh không có gì làm nên cứ thích đi gây sự bắt nạt người khác. Cậu càng đối nghịch với tụi nó, tụi nó lại càng thích thú”
“Mình biết”
Từ nhỏ Tống Vũ Huy đã được nuôi dạy tính tốt, mới năm, sáu tuổi đã rất hiểu chuyện mà giúp đỡ những công việc nhà đơn giản, lúc mấy đứa trẻ con khác đi nghịch phá gây sự thì cậu ở nhà làm việc nhà nông, khi đến ở với ông bà nội, cơ hội làm nũng hay nổi loạn đều không có.
Có thể đi học ở một ngôi trường tốt như vậy, có thể mỗi ngày được đi học, tiếp thu những tri thức mới, đối với cậu đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Cậu rất dễ thỏa mãn với những điều mình đang có, trên thế gian này, đã có ông nội bà nội cùng với ca ca đối xử tốt với cậu như vậy, đám người Trương Vĩ Đông kia có gây khó dễ cho cậu thì cậu cũng không bận tâm.
Chuyển vào căn hộ mới ở được nửa tháng, những lúc Tống Vũ Huy không có ở nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/1926508/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.