Qua Tết Trung thu, sáng sớm ngày hôm sau, Tống Vũ Huy với Lâm Hạo Hi khoác hành lý lên lưng rời đi.
Trên đường đi bị ách tắc giao thông mất mấy giờ, trở lại thành phố G đã là hơn năm giờ chiều. Lúc xuống xe, Tống Vũ Huy cùng với Lâm Hạo Hi tới cửa hàng thức ăn nhanh ở lầu dưới dùng cơm tối, ăn xong lập tức trở về trường để tự học buổi tối.
Đợt kiểm tra định kỳ lần trước đã bắt đầu có điểm, mọi người trái phải trước sau cầm theo bài kiểm tra được phát ra bắt đầu thảo luận với nhau. Nào so sánh điểm số với nhau hoặc chỉ vào bài làm mà gào khóc thảm thiết “Cái câu này rõ ràng là tuôi làm được, vậy mà không cẩn thận lại viết sai!”
Tống Vũ Huy nhìn bài kiểm tra ngữ văn được phát. Tổng điểm tối đa là 90 điểm, cậu đạt được 76 điểm.
Ngô Diệu Hàm nghiêng đầu ngó qua “Cho mình xem bài thi tí coi”
Tống Vũ Huy còn chưa đáp lại thì bài kiểm tra liền bị giật đi mất. Ngô Diệu Hàm lướt qua vài lượt trên bài kiểm tra, nhìn thấy điểm số màu đỏ ở góc trên bên phải “Vũ Huy, cậu giỏi ghê nha, chỉ bị trừ có 14 điểm à”
Tống Vũ Huy nói “Điểm này cũng không gọi là cao đâu” Lúc nãy cậu nghe bên cạnh nói chuyện với nhau, có người được hơn 80 điểm.
Ngô Diệu Hàm cầm bài thi của mình đưa cho cậu nhìn một chút “Cao hơn mình nè, mình bị trừ tới 18 điểm lận”
“Thì cũng như nhau thôi”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-ngoan-muon-bat-dau-nuoi-tu-nho/1926505/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.