Chương trước
Chương sau
"Sao cậu vẫn còn mặc quần sịp in hình này thế?"

Chân dài của Lục Lê gác ở mép giường, cả người nằm trên giường Khương Nghi, hai tay cầm quần sịp của cậu giơ lên cao ngắm nghía hồi lâu rồi đánh giá đúng trọng điểm: "Nhưng hợp với cậu lắm. Dễ thương ghê."

Khương Nghi: "......"

Cậu yên lặng đưa tay lấy lại quần sịp của mình, Lục Lê buồn bực lẩm bẩm: "Giờ cậu cũng không cho tớ đụng vào đồ của cậu nữa."

Khương Nghi xếp quần lại rồi nói thầm: "Đây là đồ lót mà."

Lục Lê hùng hồn cãi: "Cha tớ nói tụi mình là bạn nối khố, cũng từng mặc chung quần rồi mà, có gì không thể đụng chứ."

Khương Nghi nghiêm mặt nói: "Chú nói bạn nối khố không có nghĩa là mặc chung quần sịp cơ mà."

Đã bao năm trôi qua mà tiếng Trung của Lục Lê vẫn loạn thất bát tao như vậy.

Lục Lê mười mấy tuổi càng thêm hùng hồn: "Người khác thân nhau không mặc chung quần sịp nhưng tụi mình đâu phải người khác, sao không mặc chung được chứ?"

Khương Nghi yên lặng nhìn hắn.

Mấy giây sau, Lục Lê trầm tư nói: "Hình như đúng là không thể mặc chung được. Tớ mặc quần cậu chật lắm. Còn cậu mặc quần tớ sẽ bị tụt xuống mất."

Khương Nghi: "......"

Thấy Khương Nghi không nói lời nào, Lục Lê biết so với quần sịp nhất định Khương Nghi quan trọng hơn nhiều, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói thêm: "Nhưng nếu cậu bảo tớ mặc thì tớ hóp bụng lại cũng mặc vừa thôi."

Tuy hơi khó chịu một chút nhưng ai bảo người kêu hắn mặc là Khương Nghi chứ.

Khương Nghi phớt lờ hắn rồi nghiêm mặt cất quần sịp vào chỗ trong cùng của tủ đồ, sợ nửa đêm Lục Lê nổi hứng bò dậy mặc trộm quần cậu.

Nhưng niềm hứng thú lớn nhất bây giờ của Lục Lê là đắp chung một cái chăn với Khương Nghi.

Sau khi Khương Nghi lên giường, Lục Lê ôm cậu như ôm búp bê hồi nhỏ rồi càm ràm: "Sao các cậu thi lâu thế......"

Khương Nghi thuần thục thò đầu ra khỏi ngực Lục Lê cố gắng hít thở, cậu vỗ đầu Lục Lê nói: "Đâu riêng gì tớ mà ai cũng đi lâu vậy thôi."

Lục Lê vùi mặt vào tóc Khương Nghi hàm hồ nói: "Vỏ sò cậu nhặt cho tớ đâu rồi?"

Hai mắt Khương Nghi cong cong: "Trong cặp kìa, tớ nhặt cái đẹp nhất cho cậu đó."

Lục Lê hết sức hài lòng, vui vẻ nắm tay Khương Nghi chơi đùa.

Khương Nghi đếm ngón tay nói: "Tớ còn nhặt một cái cho ba ba, một cái cho chú Lục, một cái cho dì......"

"À phải, còn một cái cho Ứng Trác Hàn nữa......"

Lục Lê tái mặt, nhịn không được nói: "Ứng Trác Hàn là cái quỷ gì? Chân cậu ta gãy rồi còn cần vỏ sò làm gì? Nấu canh ăn à?"



Khương Nghi đính chính: "Ứng Trác Hàn đâu phải gãy chân, cậu ấy chỉ chơi bóng bị trật chân thôi."

Cách đây không lâu Ứng Trác Hàn chơi bóng với các học sinh lớp lớn bị trật chân nên phải nghỉ ở nhà một thời gian.

Lục Lê nằm chung gối với Khương Nghi, hắn muốn thổi gió bên gối nên thì thầm vào tai cậu: "Cậu cho tớ vỏ sò của Ứng Trác Hàn đi, cậu ta không cần đâu."

Lỗ tai Khương Nghi bị tóc thổi vào hơi ngứa, cậu xoa tai chậm rãi nói: "Cậu nói không tính."

Lục Lê: "Vậy cho tớ nửa cái của cậu ta đi."

Khương Nghi: "...... Hình như không ổn lắm đâu?"

Lục Lê xúi giục: "Cho cậu ta nửa cái là may lắm rồi. Cậu ta còn dám chê à?"

Khương Nghi kéo chăn trùm kín đầu tóc vàng của Lục Lê: "Ngủ đi."

Giường Khương Nghi không lớn, một người ngủ thì dư, hai người ngủ lại chật, hầu như chẳng còn khe hở nào, trên giường tay kề tay, chân kề chân.

Cũng may từ nhỏ đến lớn hai người đã quen ngủ sát nhau.

Nhưng hôm nay Khương Nghi lại cảm thấy hơi chật, cậu thò đầu ra hỏi Lục Lê có thấy chật không.

Mặc dù Lục Lê cũng thấy hình như hôm nay hơi chật nhưng hắn không muốn xuống giường về phòng ngủ một mình nên mạnh miệng nói: "Không chật."

Chẳng những vậy, để Khương Nghi khỏi đuổi mình về, Lục Lê còn đánh đòn phủ đầu, lên án gay gắt: "Dạo này cậu ngủ một mình trên giường lớn bên ngoài quen rồi nên giờ chê không muốn ngủ với tớ chứ gì? Cảm thấy ngủ với tớ chật chội chứ gì?"

Khương Nghi ngẩn người, trên mặt lộ vẻ mờ mịt: "Tớ đâu có. Chẳng qua tớ cảm thấy bỗng dưng hơi chật thôi."

Lục Lê: "Không sao, không chật chút nào hết. Ngủ thêm mấy lần là quen ngay."

Khương Nghi thật thà đáp: "Ừ."

Cậu đang định nhắm mắt lại thì chợt phát hiện có gì đó là lạ nên mở mắt nhổm dậy, sau đó thấy mình và Lục Lê nằm chung một cái gối.

Đầu Lục Lê to như vậy có thể không chật được sao!

Khương Nghi lay Lục Lê dậy rồi chỉ vào gối ấm ức lên án: "Tại đầu cậu to nên mới chật, còn nói tớ ở ngoài quen ngủ giường lớn nữa chứ."

Lục Lê nhìn kỹ, hình như đúng là tại mình thật.

Hắn xoa mũi hậm hực nói thật ra đầu mình cũng đâu to lắm.

Khương Nghi vén chăn lên: "Để tớ đến tủ đồ trong phòng khách lấy thêm một cái gối mới cho cậu."

Lục Lê cảnh giác nói: "Không được, cậu mà ra ngoài lấy gối thì chú Khương sẽ biết tớ đến ngay."

Khương Nghi ngờ vực nhìn Lục Lê.

Lục Lê nhìn lảng đi chỗ khác hồi lâu mới nói: "Mẹ tớ đã xây tường cao lên rồi, nếu bà ấy biết đêm nay tớ lại đến tìm cậu thì ngày mai lại xây cao hơn cho xem."

Dù sao từ nhỏ Arno đã giống hệt sợi dây buộc trên người Khương Nghi, cậu không đến nhà hắn thì hắn chỉ muốn khiêng giường đến nhà Khương Nghi, ai cũng không ngăn nổi.

Khương Nghi tròn xoe mắt, do dự một hồi mới nói: "Vậy tớ lén ra ngoài lấy nhé?"

Lục Lê kéo cậu nằm xuống rồi dụ dỗ: "Đầu cậu nhỏ mà, ngủ một đêm đâu có sao. Cậu chia cho tớ một xíu là được rồi."

Khương Nghi ngại ngần nói: "Thôi để tớ lén ra ngoài lấy......"

Còn chưa dứt lời thì cửa phòng Khương Nghi đã bị gõ, giọng cha Khương vang lên: "Bé ngoan ngủ chưa? Xem giùm ba phần mềm điện thoại này cài thế nào được không?"

Khương Nghi trố mắt, Lục Lê cũng cứng đờ, hai người liếc nhau một cái, Khương Nghi lập tức vén chăn lên rồi giục Lục Lê chui vào nấp.

Cha Khương đứng ngoài thấy đèn phòng Khương Nghi còn sáng, ông gõ cửa thêm mấy lần nữa, tưởng cậu mải mê làm bài tập không nghe thấy nên hỏi: "Ba mở cửa được không?"

Hồi lâu sau cha Khương mới nghe thấy giọng Khương Nghi: "Dạ được."

Cha Khương đẩy cửa ra, trông thấy Khương Nghi ngồi dựa vào thành giường đắp kín chăn, cầm một quyển sách điềm tĩnh hỏi: "Phần mềm nào vậy ạ?"

Cha Khương đưa di động cho cậu rồi buồn bực nói: "Phần mềm này cứ báo không cài được, bé ngoan xem thử nó bị sao vậy?"

Khương Nghi cầm điện thoại bấm mấy lần rồi bình tĩnh nói: "Được rồi đấy ạ, ba quên bấm vào ô đồng ý chịu trách nhiệm phía dưới nè."



Cha Khương cúi đầu nhìn một lát, thở dài nói: "Chữ nhỏ quá hèn gì lúc nãy ba không thấy. Cảm ơn bé ngoan, thôi ngủ đi con."

Cha Khương đi tới cửa phòng, Khương Nghi thở phào nhẹ nhõm, dưới chăn nhúc nhích mấy lần, cha Khương lại quay đầu hỏi: "Có cần tắt đèn không?"

Khương Nghi vội lắc đầu: "Lát nữa con sẽ tự tắt ạ."

Cha Khương dặn dò vài câu đừng đọc sách khuya quá rồi đóng cửa lại.

Khương Nghi lập tức vén chăn lên, Lục Lê chui ra thở phào một hơi: "Ngộp chết đi được."

Khương Nghi xuống giường khóa trái cửa phòng, Lục Lê ngồi trên giường, khi cậu quay lại vẫn chưa hoàn hồn.

Lục Lê thở phào nhẹ nhõm: "May mà chưa bị phát hiện."

Nghe xong Khương Nghi bối rối lạ thường.

Cậu cứ cảm thấy Lục Lê nói như họ đang làm chuyện gì xấu vậy.

"Sáng mai cậu phải trèo tường ra ngoài à?"

Khương Nghi quay sang hỏi Lục Lê.

Lục Lê gật đầu.

Khương Nghi xoa mũi lẩm bẩm: "Cha tớ hay dậy sớm xay sữa đậu nành lắm."

Trong lòng Lục Lê dâng lên một dự cảm xấu: "Mấy giờ chú Khương dậy?"

Khương Nghi thành thật đáp: "Khoảng năm giờ."

Lục Lê: "......"

Khương Nghi cầm đồng hồ báo thức, ngoan ngoãn hỏi: "Cậu tự vặn đồng hồ hay để tớ vặn cho cậu đây?"

Lục Lê: "......"

Hắn cam chịu cầm đồng hồ đặt báo thức hai lần, một lần bốn giờ năm mươi, còn một lần bốn giờ năm mươi lăm.

Sáng hôm sau, bình minh ló dạng.

Đồng hồ báo thức reo lên hồi thứ nhất, Lục Lê còn chưa mở mắt đã tắt đồng hồ rồi mơ màng hủy bỏ báo thức tiếp theo lúc bốn giờ năm mươi lăm.

Khương Nghi nằm cạnh hắn dường như nghe thấy động tĩnh nên khẽ cựa quậy. Lục Lê rón rén vén chăn lên rồi từ từ mở cửa sổ, cố gắng không phát ra âm thanh nào.

Phòng khách vọng ra tiếng máy xay sữa đậu nành làm Lục Lê yên tâm lại, hắn nín thở trèo qua ban công rồi nhẹ nhàng nhảy xuống đất, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy cha Khương cầm bình tưới hoa kinh ngạc nhìn mình.

Lục Lê mặc đồ ngủ: "......"

Cha Khương: "......"

Bốn giờ năm mươi phút sáng, gió còn hơi lạnh, nước trong bình tưới của cha Khương chảy ào ào.

Trong sự im lặng ngột ngạt này, Lục Lê cứng đờ nói: "Chú Khương, buổi sáng tốt lành ạ."

Bình tưới trong tay cha Khương run lên, ông cũng nặn ra một nụ cười cứng đờ: "Ha ha, chào buổi sáng cậu chủ."

Một tiếng sau.

Khương Nghi trong phòng tỉnh lại, phát hiện bên giường trống rỗng thì yên tâm thay đồng phục rồi mở cửa đi rửa mặt.

Kết quả vừa đi ngang qua phòng khách, Khương Nghi lập tức sững người.

Cậu lui lại mấy bước rồi thò đầu ra, trông thấy Lục Lê mặc đồ ngủ ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn không nhúc nhích, cha Khương cũng ngồi cạnh bàn, hai tay để trên đùi.

"......"

Khương Nghi dụi mắt, hoài nghi mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Thấy Khương Nghi, cha Khương ho khan một tiếng rồi nói: "Bé ngoan rửa mặt rồi tới ăn sáng đi."

Cậu ngơ ngác gật đầu.



Lúc ăn điểm tâm, thừa dịp cha Khương vào bếp mở lồng hấp, Khương Nghi hỏi thầm: "Sao cậu chưa đi?"

Lục Lê ấm ức lẩm bẩm: "Cậu bảo tớ năm giờ chú Khương xay sữa đậu nành chứ đâu có nói chú Khương dậy lúc bốn rưỡi để làm bánh bao."

Khương Nghi xoa mũi lúng túng nói: "Chuyện này tớ thực sự không biết mà."

Cha Khương cảm thấy đồ ăn bán ngoài đường không hợp vệ sinh, sợ Khương Nghi ốm yếu ăn vào sẽ khó chịu nên luôn cố gắng tự làm hết mọi việc.

Khương Nghi cứ tưởng cha Khương chỉ tự xay sữa đậu nành mà thôi, không ngờ bánh bao cũng do ông tự làm lấy.

Cha Khương bưng hai khay bánh bao ra khỏi bếp, trông thấy hai đứa bé ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, ngoan đến mức không dám lên tiếng.

Ông đặt khay xuống rồi lựa lời nói khéo Lục Lê lần sau đến nhà mình làm khách có thể đi cửa chính.

Lỡ cậu chủ Lục gia này trèo tường đến tìm Khương Nghi bị ngã xảy ra chuyện gì, ông cũng không tiện ăn nói với nhà họ Lục.

Có trời mới biết sáng sớm nay ông đã suýt lên cơn đau tim khi thấy Lục Lê nhảy xuống từ bệ cửa sổ.

Lục Lê gặm bánh bao rồi hậm hực gật đầu.

——

Sau cuộc thi, lớp chọn của Khương Nghi nghênh đón thời gian đổi chỗ ngồi ba tháng một lần.

Ở lớp chọn, thứ tự chọn chỗ dựa theo xếp hạng thành tích, hạng nhất chọn đầu tiên, hạng nhì chọn thứ hai, cứ thế sắp xếp theo thứ tự.

Hầu hết đều chọn chỗ cũ, Khương Nghi cũng không ngoại lệ.

Là người đầu tiên vào lớp, cậu ngồi ở chỗ cũ chờ Thái Phương.

Người thứ hai là Trình Triều.

Hắn đứng ở cửa nhìn quanh một vòng rồi ung dung đến ngồi cạnh Khương Nghi.

Khương Nghi sửng sốt nhìn Trình Triều treo nụ cười trên môi, ngoài mặt thì ôn hòa thân thiện nhưng thực tế lại hạ giọng nói: "Nhìn gì thế. Tớ không muốn ngồi với đám kia đâu."

Suốt ngày toàn nhờ hắn giải bài này giảng bài nọ làm Trình Triều phiền muốn chết.

Khương Nghi: "......"

Cậu nhận ra sau sự kiện đưa giấy toilet, dường như Trình Triều không còn giả vờ giả vịt trước mặt mình nữa.

Gần như là làm sao thoải mái thì làm thế ấy.

Điều này được chứng minh ở những buổi học kế tiếp, trong giờ tự học Trình Triều đọc mấy loại sách linh tinh, còn không ngại nhờ Khương Nghi canh chừng giùm, có giáo viên thì nhớ nhắc mình.

Cứ như hoàn toàn giải phóng bản thân trước mặt Khương Nghi vậy.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.