Chương trước
Chương sau
Sau khi cuộc thi kết thúc, Khương Nghi được dịp hiếm hoi không phải học thêm buổi chiều nên đến sân bóng rổ chờ Lục Lê huấn luyện.

Dạo này Lục Lê đi đường cứ như bước trên mây, mỗi ngày chơi bóng đều được thấy Khương Nghi yên lặng ngồi trên khán đài chờ mình.

Thế là cả đội phát hiện gần đây Lục Lê không còn xụ mặt, không còn gắt gỏng, chơi bóng cũng như gió xuân mưa phùn, đụng trúng người còn đỡ dậy.

Tần Lan ngồi trên khán đài biết rõ nhất, ngày nào hắn và Chung Mậu cũng thay phiên nhau ngồi cạnh Khương Nghi như hai ông thần giữ cửa, cứ sợ đám đàn anh trong đội bóng đến tìm Khương Nghi gây sự.

Tần Lan không có ý kiến gì vì hắn rất thích Khương Nghi, dáng dấp đẹp mắt, tính cách trầm lặng, ngồi cạnh Khương Nghi có thể cảm nhận được không ít nữ sinh nhìn trộm cậu.

Nhưng chính vì Khương Nghi quá đẹp, thu hút quá nhiều ánh mắt nên Chung Mậu không muốn ngồi cạnh trông nom cậu cho lắm.

Bởi vì lúc trước Chung Mậu để kiểu tóc mình ưng ý nhất, còn móc light mấy sợi khiến hắn cảm thấy cực kỳ phong cách cực kỳ ngầu.

Kết quả Chung Mậu chưa đắc ý được mấy ngày thì buổi tối cha hắn đã gọi điện cho hai nhà tạo mẫu tóc đến nhà cắt trụi tóc hắn.

Lúc đó Chung Mậu tức giận chửi tục một câu bị cha hắn nghe được, thế là một sợi tóc ông cũng không chừa mà bảo nhà tạo mẫu tóc cạo đầu đinh cho hắn.

Bởi vậy gần đây Chung Mậu đặc biệt nhạy cảm với ánh mắt người khác vì kiểu tóc này.

Dù sao tóc hắn đã bị cạo sát rạt chẳng khác gì đầu trọc, nhìn qua rất tức cười.

Mười ba mười bốn tuổi vốn hay để ý ánh mắt người ngoài, huống chi Chung Mậu còn để quả đầu trọc như trứng muối. Truyện Tiên Hiệp

Lần đầu Khương Nghi gặp Chung Mậu, ánh mắt cậu dừng lại trên đầu Chung Mậu hồi lâu, sau đó cậu cứ nhìn đầu hắn mãi.

Bắt gặp ánh mắt Khương Nghi, Chung Mậu nhẫn nhịn siết chặt nắm đấm, trong lòng mặc niệm đây là tiểu thanh mai của Lục Lê, là bảo bối của Lục Lê, không được chửi càng không được đánh.

Ngay cả trừng mắt cũng không được.

Dần dà Chung Mậu ôm một bụng lửa giận, xụ mặt nhìn chằm chằm sàn nhà.

Hai phút sau, hắn nghe thấy Khương Nghi trầm trồ khen kiểu tóc của hắn đẹp thật.

Chung Mậu: "???"

Khương Nghi đứng cạnh Chung Mậu nhìn cái đầu tròn vo của hắn, hình cung tròn trịa không có chỗ nào lõm, nhìn hết sức hoàn mỹ.

Khương Nghi nhịn không được lặp lại: "Đẹp thật đấy."

Cậu hâm mộ nghĩ thầm mỗi ngày soi gương thấy đầu mình tròn vo như vậy nhất định mỗi sáng ngủ dậy đều vui vẻ cả ngày.

Chung Mậu thấy ánh mắt tán thưởng không giống giả tạo của Khương Nghi thì trợn tròn mắt.

Một lát sau, mặt hắn ửng đỏ, vô thức sờ đầu trọc của mình thốt lên: "Thật không?"

Khương Nghi nghiêm túc gật đầu: "Thật mà."

Mười phút sau.

Lục Lê úp rổ trên sân bóng rồi thận trọng quay đầu nhìn khán đài, nào ngờ không thấy được ánh mắt ngợi khen của Khương Nghi mà lại thấy Chung Mậu đầu trọc đang hào hứng nói chuyện với Khương Nghi.

Lục Lê: "......"

Tần Lan chống tay lên gối buồn bực nói: "Quái thật, chẳng phải dạo này thằng quỷ Chung Mậu kia đang tự kỷ à? Sao giờ cười phớ lớ thế?"

Lục Lê quệt mồ hôi rồi giơ tay với huấn luyện viên, nghiêm mặt nói thể lực mình chống đỡ hết nổi rồi nên muốn đổi người huấn luyện.

Huấn luyện viên cũng thấy hôm nay Lục Lê đã dốc hết sức lực để huấn luyện nên phất tay đồng ý, sau đó huýt sáo gọi Chung Mậu ra sân.



Lục Lê đến ngồi cạnh Khương Nghi, hỏi cậu lúc nãy nói gì với Chung Mậu.

Khương Nghi nói vừa rồi mình khen đầu Chung Mậu thật là đẹp.

Lục Lê đang ngửa cổ uống nước, nghe xong lập tức bị sặc, hắn nhìn Chung Mậu đầu trọc đang làm hậu vệ trên sân bóng rồi im lặng.

Khương Nghi còn đang trầm trồ: "Thần kỳ thật, lần đầu tớ thấy cái đầu đẹp thế đấy. Tròn vo như quả bóng vậy."

Lục Lê: "......"

Hắn điềm tĩnh nói: "Tớ cũng thấy vậy."

Chung Mậu đầu-như-quả-bóng đang khom lưng phòng thủ hắt hơi một cái thật to.

Chắc vì lời khen của Khương Nghi nên từ đó về sau Chung Mậu hết sức hăng hái theo Lục Lê lượn quanh lớp chọn.

Hắn vừa lượn lờ vừa đắc ý nghĩ học sinh giỏi nhất khối Khương Nghi còn thấy đầu trọc đẹp thì đám hạng nhì hạng ba kia càng không có tư cách chê hắn xấu.

Chung Mậu ưỡn lưng thẳng tắp, cảm thấy toàn trường không ai có tư cách chê mình xấu cả.

Những kẻ thấy hắn xấu phải đạt điểm cao hơn Khương Nghi mới được quyền nói.

Mỗi lần Trình Triều ngủ dậy lại thấy Lục Lê dẫn theo đám Chung Mậu nói chuyện với Khương Nghi, sau khi vào tiết, hắn nhận xét đúng trọng tâm: "Bạn cậu nhìn cũng chẳng sáng dạ lắm nhỉ. Nhất là thằng trọc kia kìa."

Đầu đã tròn vo mà còn hay ngẩng cao, nhìn y chang trứng muối.

Khương Nghi: "......"

"Cậu ấy có tên mà, là Chung Mậu chứ không phải trọc đâu."

Cậu rất sợ hôm nào đó Trình Triều đang ngủ giữa giờ đột nhiên tỉnh lại mơ màng bảo Chung Mậu: "Ê trọc, nói nhỏ chút coi."

Nghe thấy tên này, Trình Triều nhíu mày: "Chung Mậu? Sao giờ nhìn nó quái dị thế?"

Khương Nghi nghiêng đầu: "Cậu biết cậu ấy à?"

Trình Triều nghĩ ngợi: "Hơi có ấn tượng nhưng không sâu lắm, chắc cũng chẳng thông minh gì đâu. Nếu không đã chẳng vác cái đầu trọc lóc chạy khắp trường rồi."

Khương Nghi: "......"

Cậu thật thà hỏi: "Cậu nói chuyện kiểu này mà chưa bị ai đánh thật sao?"

Trình Triều ngáp một cái rồi nở nụ cười ôn hòa: "Yên tâm đi, thằng trọc bị đánh chứ tớ không bị đâu."

Dù sao cả trường cũng chỉ có Khương Nghi biết tính cách thật của hắn mà thôi.

Chẳng bao lâu sau, Khương Nghi ăn trưa chung với Lục Lê đã biết quan hệ giữa Chung Mậu và Trình Triều.

Hai nhà có quen biết nhau, lễ Tết từng đi lại thăm hỏi mấy lần.

Chung Mậu gắp một miếng cá rồi cảm thán: "Cái tên Trình Triều này tớ nghe suốt từ nhỏ đến lớn rồi. Hồi nhỏ lúc nào nó cũng đứng nhất, cha tớ vừa quất tớ vừa tiếc rèn sắt không thành thép, hỏi tớ sao không noi gương Trình Triều chứ."

Chung Mậu vui vẻ nói tiếp: "Lên cấp hai Trình Triều bị đè bẹp, lúc quất tớ cha tớ không còn bắt noi gương Trình Triều nữa."

Tần Lan nhíu mày nói: "Vậy cha cậu bảo cậu noi gương ai?"

Chung Mậu tự hào nói: "Ông ấy dặn tớ phải học hỏi Khương Nghi."

Khương Nghi: "......"

Lục Lê: "......"

Chung Mậu nói: "Nhìn Trình Triều đủ biết là học sinh ngoan rồi, chuyện gì cũng nghe lời người nhà, thật ra tớ thấy nó cũng tội lắm. Lúc trước tớ có gặp nó mấy lần, cũng dễ bắt chuyện, chỉ có điều tính tình hiền quá, nhìn là biết người có học rồi."

Nhớ đến Trình Triều hễ mở miệng ra lại gọi thằng trọc, Khương Nghi im lặng không nói lời nào.

Hai mắt Chung Mậu đột nhiên sáng lên, thấy Trình Triều bưng khay đồ ăn đi một mình thì sốt sắng vẫy tay mời Trình Triều tội nghiệp tới ăn chung.

Trình Triều ôn hòa mỉm cười ngồi xuống, lúc tới gần Khương Nghi, hắn nghiêng đầu thì thầm mấy chữ.

"Bạn cậu."

"Ngu xuẩn?"

Khương Nghi: "......"

Thấy tên trắng trẻo ẻo lả này dựa sát Khương Nghi, Lục Lê cũng nghiêng đầu hỏi cậu: "Đây là lớp phó của lớp cậu đấy à?"

Khương Nghi gật đầu, sau đó thấy Lục Lê nhíu mày thì thầm: "Là đứa tự kỷ vì đi ị ấy à?"

Khương Nghi: "......"

Chung Mậu nhiệt tình giới thiệu mọi người trên bàn ăn với Trình Triều mà hắn cho là tội nghiệp, trên môi Trình Triều treo nụ cười nhưng trong mắt lộ rõ hai chữ "ngu xuẩn".

Lục Lê còn đang nghiêng đầu hạ giọng hỏi Khương Nghi có phải Trình Triều gặp vấn đề gì về tâm lý nên mới tự kỷ vì đi ị không.

Khương Nghi im lặng, đột nhiên cảm thấy ăn bớt một bữa cũng không phải không được.

Ăn xong Chung Mậu thêm số liên lạc của Trình Triều, Chung Mậu vỗ ngực nói: "Cậu ngồi cùng bàn với Khương Nghi, nhà tụi mình lại quen biết nhau nên cậu cứ yên tâm, mai mốt ăn chung với bọn tớ đi."

Nghe giọng điệu cứ như sau này bọn họ sẽ bảo kê Trình Triều vậy.



Trình Triều: "......"

Lục Lê nhịn không được đạp mông Chung Mậu: "Xéo về lớp mau."

Từ đó trở đi, hễ có dịp gặp Trình Triều ở nhà ăn thì Chung Mậu lại nhiệt tình kéo hắn tới bàn mình, dần dà cả đám trở thành bạn ăn cơm bắn đại bác cũng không tới.

Chẳng những bắn đại bác cũng không tới mà còn chướng mắt nhau, sóng ngầm phun trào, chỉ là ngoài mặt vẫn làm ra vẻ hòa thuận.

Điều khác biệt là Trình Triều khó chịu với mọi người trừ Khương Nghi, còn Lục Lê đối với mọi người vẫn khá ôn hòa, trừ Trình Triều ra.

Nỗi bực bội của Lục Lê vì Trình Triều ngồi cùng bàn với Khương Nghi vượt xa tên bốn mắt Thái Phương, dù sao nhìn tên bốn mắt cũng thật thà hơn, còn Trình Triều nhìn là đủ biết nhân phẩm chẳng ra sao, cả ngày cười cười xúi quẩy chết được.

Có một thời gian, thậm chí Lục Lê còn không muốn gọi tên Trình Triều mà khi nhắc đến hắn chỉ gọi là thằng ị.

Cũng may Lục Lê chỉ gọi ở nhà vì Khương Nghi nói nếu gọi ở trường thì sẽ không đến xem hắn huấn luyện nữa.

Dù sao Khương Nghi đã hứa với Trình Triều sẽ không tiết lộ chuyện toilet ở khách sạn, Lục Lê cứ gọi kiểu này sớm muộn gì cũng có người tò mò hỏi hắn sao lại gọi Trình Triều là thằng ị.

Trong cơn sóng ngầm phun trào này, thật ra Tần Lan có thể cảm nhận được phần nào nhưng hắn chẳng mấy để ý mà chỉ nghĩ Lục Lê có tính chiếm hữu rất mạnh với Khương Nghi nên không thích bất kỳ ai tới gần cậu.

Dù sao khi huấn luyện bóng rổ kết thúc, Khương Nghi đưa nước cho Lục Lê, hắn uống xong đều cất chai vào ba lô chứ không để lại.

Mà Trình Triều lại ngồi cùng bàn với Khương Nghi, ngày nào cũng ngồi gần cậu như vậy tất nhiên Lục Lê không ưa nổi hắn rồi.

Còn Chung Mậu hoàn toàn không nhận ra sóng ngầm phun trào, mỗi ngày đều vui tươi hớn hở chờ tóc mình dài ra và hăng hái theo sau Lục Lê dạo quanh lớp chọn.

Gần cuối học kỳ tóc hắn mọc dài, Chung Mậu còn hào hứng đặt bánh kem để ăn mừng tóc mới của mình trước sự chứng kiến ​​của mọi học sinh ở nhà ăn.

Nếu không có mấy người bọn họ cản lại, Chung Mậu còn định hát bài chúc mừng sinh nhật tóc mới nữa.

Trong buổi tiệc ăn mừng, Khương Nghi là người hâm mộ quan trọng nhất suốt quá trình mọc tóc của hắn nên đương nhiên được vinh dự cắt bánh kem.

Thi cuối kỳ xong, trường trung học thực nghiệm chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.

Ban đầu Lục Lê tràn đầy phấn khởi lên kế hoạch nghỉ hè sẽ cùng Khương Nghi đến thành phố A ngắm biển nhặt vỏ sò, nhưng Khương Nghi lại nói không được vì cậu muốn về quê với bà nội.

Thấy Lục Lê sững sờ hụt hẫng, Khương Nghi nghĩ ngợi rồi hỏi: "Cậu có muốn về quê chung với tớ không?"

Hai mắt Lục Lê lập tức sáng lên: "Có thể về chung thật à?"

Hắn chỉ mới về quê Khương Nghi gặp bà nội cậu lúc gần Tết năm đó thôi.

Nhớ lại lời bà nội, Khương Nghi chân thành nói: "Được chứ, cậu về nhất định bà tớ sẽ vui lắm."

Lục Lê vẫn còn nhớ rõ bà Khương Nghi nói hắn là bạn thân nhất của cậu trong thành phố, nghe vậy thì khóe miệng nhếch lên: "Vậy tớ phải chuẩn bị chút quà đem về chứ nhỉ? Bà nội thích ăn gì?"

Khương Nghi lắc đầu: "Không cần chuẩn bị gì đâu."

Cậu chân thành nói: "Cậu đem thân mình về là được rồi."

Nhân tiện mấy ngày nay ăn nhiều một chút, to khỏe một chút.

Dù sao bà nội đã nói đến tháng Tám, ba mẫu ruộng ở quê có thể sẽ thiếu người tách bắp ngô, hái đậu phộng, gặt lúa, máy kéo cũng chẳng giúp được gì.

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ, Khương Nghi nhận được tin nhắn từ Trình Triều hỏi cậu nghỉ hè làm gì.

Khương Nghi trả lời mình và Lục Lê sắp về quê.

Trình Triều nhận được tin nhắn khi đang nằm trên giường ngắm trần nhà, không muốn ra ngoài gặp đám người đạo đức giả kia.

Đọc tin nhắn của Khương Nghi, hắn nhíu mày hỏi quê cậu ở đâu.

Cậu nhắn địa danh quê mình cho hắn.

Trình Triều tra cứu bản đồ, nhìn lướt qua thấy quê Khương Nghi có mấy danh lam thắng cảnh và trang trại.

Hắn tự nhủ về quê gần gũi thiên nhiên thư giãn một chút cũng không tệ, khỏi phải ở nhà để bị đám người kia làm buồn nôn, thế là hỏi Khương Nghi có thể thêm người không.

Khương Nghi vui vẻ đồng ý, hào hứng nghĩ thầm mình tìm được người phụ bà nội tách bắp rồi.

Chẳng bao lâu sau, Ứng Trác Hàn cũng nhắn tin cho cậu than thở chân mình lành rồi nhưng trường lại cho nghỉ, hắn ở nhà chán quá sắp mốc meo luôn rồi.

Khương Nghi nghĩ ngợi rồi nhắn tin hỏi Ứng Trác Hàn có bị thương ở tay không.

Ứng Trác Hàn hết sức cảm động, lập tức nói lúc trước mình chỉ bị thương ở chân thôi, bảo cậu cứ yên tâm, tay hắn không sao hết.

Khương Nghi cầm sổ, nghĩ đến bắp ngô bẻ xuống không ai tách nên viết tên Ứng Trác Hàn vào cột tách bắp và bóc đậu phộng, sau đó sốt sắng mời Ứng Trác Hàn về quê mình chơi.

Ứng Trác Hàn đồng ý ngay, còn dặn đi dặn lại Khương Nghi nhất định không được đổi ý, nhất định không được lừa hắn, nếu không hắn sẽ buồn lắm.

Khương Nghi nghĩ thầm đương nhiên mình sẽ không đổi ý rồi.

Qua hôm sau, trong sổ của Khương Nghi đã viết đầy tên, cậu còn kéo theo Chung Mậu và Tần Lan, sắp xếp cho mỗi người hết sức rõ ràng thỏa đáng.

Đến ngày lên đường, bốn chiếc xe chạy vào cổng lớn nhà họ Lục rồi dừng lại trước cửa.

Lục Lê đeo ba lô trên lưng, tay kéo vali của Khương Nghi, thấy bốn chiếc xe kia thì nheo mắt lại, bỗng nhiên có một dự cảm xấu.

Khương Nghi cười híp mắt đứng vẫy tay với bốn chiếc xe kia.



Lục Lê trơ mắt nhìn bốn cánh cửa xe mở ra, từng người một bước xuống.

Chung Mậu, Tần Lan, Trình Triều......

Mẹ bà nó còn có Ứng Trác Hàn nữa chứ!

Tên đầu quắn hớn hở gọi: "Khương Nghi Khương Nghi!"

Hắn ra sức vẫy tay để chứng tỏ tay mình không có bất cứ vấn đề gì.

Khương Nghi trịnh trọng đỡ tay Ứng Trác Hàn, bảo hắn đừng vẫy mạnh quá mà phải giữ tay mình cho kỹ.

Dù sao tay khỏe như vậy mà không tách bắp ngô bóc đậu phộng thì uổng lắm.

Ứng Trác Hàn đắc ý, tự nhủ Khương Nghi đang xót mình đây mà! Hắn và Khương Nghi chính là bạn thân nhất thiên hạ!

Lục Lê lại trơ mắt nhìn đám người này đến trước mặt Khương Nghi, tài xế cũng đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cậu xuất phát nữa thôi.

Khương Nghi cười tủm tỉm: "Giờ tụi mình có thể lên đường rồi!"

Đoàn người vô cùng háo hức với cuộc hành trình, ngoại trừ Lục Lê.

Hắn xụ mặt nói: "Sao lại gọi thêm tụi nó chứ?"

Rõ ràng chỉ có hai người về quê thôi mà, sao lại biến thành cả đám thế này?

Lát nữa bà nội Khương Nghi gặp nhiều người như vậy, dù hắn có đầu tóc vàng bà cũng không nhớ hắn là bạn thân nhất của Khương Nghi trong thành phố thì làm sao bây giờ?

Khương Nghi mềm giọng nói: "Vì bà nội dặn đi dặn lại càng đông càng tốt mà."

Nhìn vẻ nghiêm túc của Khương Nghi, Lục Lê mềm lòng nghĩ chắc bà nội Khương Nghi ở quê cô quạnh quá, đông người náo nhiệt một chút cũng tốt.

Sau này hắn và Khương Nghi còn rất nhiều dịp đi du lịch riêng mà.

Hơn bốn tiếng sau, năm chiếc xe tiến vào đường núi gập ghềnh xóc nảy, phong cảnh ngoài cửa xe trở nên bắt mắt hơn, không khí trong lành thấm vào ruột gan, thỉnh thoảng còn đi ngang qua rừng cây che khuất bầu trời.

Xe càng chạy đồng ruộng càng bao la, trải dài về phía thôn xóm.

Xóc nảy hơn bốn mươi phút, rốt cuộc năm chiếc xe từ từ dừng lại, một bà cụ đứng ở cổng sân lộ vẻ do dự khi thấy bốn năm chiếc xe trước mặt, tựa như không thể tin được đây là cháu nội ngoan của mình đưa về.

Đến khi một cánh cửa xe bị kéo ra, Khương Nghi bước xuống gọi bà cụ: "Bà nội!"

Lúc này bà cụ mới dám chắc nên cười như nở hoa: "Ơi! Cháu ngoan của bà!"

Đám Lục Lê lần lượt xuống xe, bà nội cầm tay Khương Nghi nhìn lũ trẻ chào hỏi mình, cười chỉ thấy răng mà không thấy mắt.

Chợt thấy Lục Lê, bà nội mừng rỡ nói: "Ấy! Nhóc Tây lai! Cháu cũng về với bé ngoan à!"

Lục Lê cẩn thận đỡ tay kia của bà cụ: "Dạ, cháu cũng về thăm bà đây. Bà còn nhớ cháu không ạ?"

Bà nội cảm thán: "Đương nhiên là nhớ rồi, lúc nhỏ cháu sợ Khương Nghi quên cháu nên lấy bút gì kia viết đầy tên mình lên người Khương Nghi làm bà sợ hết hồn. Lúc đó suýt nữa bà đã tìm thầy trừ tà xua cháu đi rồi!"

Lục Lê: "......"

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Lê: Úm ba la xì bùa, biến! Biến! Biến!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.