Trong phòng khách, bà cụ vung gậy nói với vẻ đầy tức giận: "Khương Quốc Quân, mi giỏi quá nhỉ! Mi ở thành phố dạy con thế đấy hả?"
Bà tức run người: "Còn dám bắt con quỳ nữa à?"
Cha Khương ôm đầu, bị oan mà không cãi được: "Mẹ! Con không có thật mà!"
Bà cụ tức giận quất ông một gậy: "Còn nói không có nữa hả? Con vừa vào cửa, túi còn chưa thả xuống đã quỳ nhận lỗi với mi, thế mà là không có à?"
Bà nện mạnh cây gậy xuống sàn mấy lần rồi hùng hổ nói: "Khương Quốc Quân, nó phạm lỗi tày trời gì mà mi phạt kiểu này hả?"
Bà cụ hiểu rất rõ cháu trai mình, tốt tính đến nỗi tìm không ra người thứ hai.
Từ nhỏ đã hiểu chuyện khiến người ta đau lòng, hồi bé tỉnh lại trong bệnh viện không thấy ba cũng chẳng khóc, đôi môi trắng bệch, hai mắt mở to, đưa bàn tay nhỏ còn gắn kim nắm tay bà rồi mềm giọng hỏi: "Bà ơi, bà có buồn ngủ không ạ?"
Lúc đó trái tim bà như tan nát.
Sau khi lớn lên vẫn rất nghe lời.
Mỗi lần nghỉ hè nghỉ đông đều về quê rồi cười híp mắt theo bà ra ruộng thu hoạch, chưa bao giờ cảm thấy bà cụ này làm mấy việc vô bổ.
Một đứa bé như vậy có thể phạm lỗi gì nặng chứ?
Có lỗi lầm nào lớn đến mức con trẻ phải quỳ xuống tạ tội với người lớn hả?
Khương Nghi quỳ trên sàn nhà chưa đầy một phút đã bị bà cụ kéo lên rồi dẫn cậu vung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-minh-minh-nuoi/2506907/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.