Sau khi tan học, Khương Nghi và Lục Lê từ trường về nhà thuê.
Lục Lê vẫn đi cà nhắc, nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, Khương Nghi muốn xem vết thương nhưng Lục Lê sống chết không cho cậu nhìn.
Khương Nghi nửa tin nửa ngờ, cậu băn khoăn nhìn chân Lục Lê rồi hỏi: "Cậu không bị đánh gãy chân thật đấy chứ?"
Lục Lê vung mạnh chân cho cậu xem, quả quyết nói chân mình không hề gãy.
Khương Nghi đành phải thôi.
Lúc tắm cậu còn nhủ thầm chắc mình đa nghi quá rồi, dù sao cha Khương cũng đã nhìn Lục Lê lớn lên, dù có tức giận cách mấy cũng không đánh gãy chân hắn đâu.
Huống chi Lục Lê còn được cha Khương lì xì cơ mà.
Sau khi Khương Nghi tắm xong, Lục Lê sấy tóc cho cậu, cậu ngồi trên giường nhìn hình ảnh trong máy tính bảng của Lục Lê.
Máy tính bảng hiện đầy thông tin và hình ảnh về trà.
Nhà họ Lục chẳng ai thích uống trà, Lục Lê cũng không có hứng thú với trà, người duy nhất thích uống là cha Khương.
Cậu lờ mờ cảm nhận được thần kinh người bên cạnh đang hết sức căng thẳng.
Trong tiếng máy sấy vù vù, Khương Nghi bỗng quay đầu nói: "Cậu tốt như vậy ba sẽ không ghét cậu đâu."
Lục Lê ngẩng lên hỏi: "Ví dụ đi?"
Khương Nghi ngẩn người: "Ví dụ cái gì?"
Lục Lê nhìn cậu chăm chú: "Ví dụ như tớ tốt chỗ nào?"
Khương Nghi nghĩ ngợi: "Chỗ nào cậu cũng tốt cả."
Trong lòng cậu thật sự là như vậy.
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-minh-minh-nuoi/2506897/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.