Chứa trong lòng nỗi thao thức: "Một tuần sau, ta sẽ hỏi ngươi thêm 1 lần nữa, có kết quả rồi sẽ tính tiếp”. Ấy vậy mà đã quá 1 tuần, tui chả dám lập lại câu hỏi: "Có cần ta bên cạnh ngươi nữa không?". Có lẽ tui đang sợ! Tui sợ cái lắc đầu, tui sợ tiếng “Ko” xuất phát từ gã. Nói chung là tui sợ sự quay lưng của gã sẽ làm sụp đổ tất cả những hình ảnh tươi đẹp, những niềm vui cỏn con mà tui đã trót đem lòng mình ra trang trải với mảnh đất võ lâm này. Chính vì vậy, tui cứ cố kéo dài, cố làm kẻ khù khờ ngơ ngáo trước nhịp đập liên hồi, ko phút giây đình trệ của thần thời gian. Nhưng rốt cuộc, điều gì đến cũng đã đến, cũng giống như 1 đứa trẻ dẫu trù trừ cỡ nào thì cũng phải đến tuổi để đến trường, tui đã cố vén những tia sức mạnh ít ỏi cùng niềm hy vọng bé nhỏ còn le lói trong lòng để đến gặp và hỏi gã câu hỏi định mệnh ấy. Mặc dầu đã dặn dò bản thân mình hàng nghìn lần: "Hãy thật thản nhiên và bình tĩnh tiếp nhận mọi kết quả. Dù thành hay bại cũng phải mỉm cười bình thản!". Ấy vậy mà mắt vẫn cứ long lanh ngân ngấn, mặt vẫn cứ thiu thiu giăng sầu, tay vẫn cứ run run vướng víu khi thấy gã lắc đầu và quay lưng.
Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu anh?
Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi
Được giận hờn nhau, sung sướng bao nhiêu...
Vậy là... tui đã mất gã thật sự rồi! Gã lãng tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-lam-truyen-ky-don-thuan-chi-la-tro-choi/3140578/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.