Tự tin đã trở thành điều kiện cơ bản của một tên vô lại, còn trí tuệ lại là điều kiện cơ bản của một tên vô lại có nguyên tắc – Tiêu Hồng Vĩ.
Chụp xong một tấm, Tiêu Hồng Vĩ lại bước sang bên phải của cô gái, rồi làm động tác giống lúc nãy, rõ ràng là hai cô gái không dám tin vào sự thật ở trước mắt mình, nhưng đó lại là thật, còn Lâm Hạo ngồi ở một góc thì lại cười nghiêng cười ngả.
“Sao nào, tiếp tục nha !” Mặt Tiêu Hồng Vĩ rất thản nhiên.
“Anh có biết là anh đang làm gì không ?” Cô gái chụp hình hỏi một cách nghịch ngợm.
“Biết chứ, chụp hình mà !”
“Nhưng anh xem vẻ mặt của bạn ấy đi !” Cô gái chụp hình chỉ vào cô gái đang đứng kế bên Tiêu Hồng Vĩ.
Tiêu Hồng Vĩ quay đầu lại nhìn khuôn mặt tái xanh của cô, ngẩng cằm lên, đẩy chiếc mắt kiếng hơi bị trượt xuống, mặt đầy nghiêm chỉnh nói với cô gái chụp hình: “Uhm, từ nét mặt của bạn ấy tớ có thể cảm nhận được một cách rõ ràng là khí sắc của bạn ấy không được tốt lắm, nhưng tớ không hề quan tâm, vẻ xinh đẹp bên ngoài chẳng qua chỉ là một cái xác thối thôi, tớ muốn làm quen với mấy bạn đâu phải vì mấy bạn xinh đẹp, cho dù các bạn rất xấu tớ cũng sẽ tiến tới chào hỏi với mấy bạn, vì tớ nghe được tiếng gọi của trái tim, tớ nghĩ đó chính là duyên phận!”
Trời ơi, rốt cuộc thì đó là loại đàn ông gì đây, hoàn toàn không màng đến cảm nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-lai-thoi-dai/6737/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.