“Ngươi đã đến rồi!” Thấy Đoan Tuấn Mạc Nhiên, nàng chỉ nhẹ nhàng mỉmcười, ánh mắt vẫn lãnh ngạo như trước nhưng không hề thất lễ.
“Đúng, ta đã tới!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên mở miệng, con mắt thật to đenđen cong thành hình bán nguyệt, nụ cười trên khuôn mặt càng thêm ngọtngào.
“Lần này vừa đi đã hơn nửa năm, công việc có thuận lợi không?” Nànghơi phẩy tay, ống tay áo trắng nhẹ nhàng vung lên thành một vòng cungxinh đẹp trên không trung, hơi gật đầu, ý bảo hai người ngồi xuống.
Đoan Tuấn Mạc Nhiên ngồi xuống, thậm chí cũng không thèm giới thiệuLăng Tây Nhi, đôi mắt của hắn chỉ nhìn chăm chú vào nữ nhân tuyệt sắcnày, trong con ngươi tràn ngập sự ôn nhu.
“Vị này là?” Mỹ nhân liếc mắt, nhẹ nhàng nhăn mày, con ngươi kiêu ngạo liếc xéo về phía Lăng Tây Nhi chậm rãi mở miệng.
Ngạc nhiên xoay người, trong nháy mắt sau khi nhìn thấy Lăng Tây Nhi, Đoan Tuấn Mạc Nhiên như bừng tỉnh, dường như mới nhớ lại, phía sau hắnvẫn còn có một cái đuôi nhỏ.
Lăng Tây Nhi cười cười hữu nghị, con ngươi to tròn trong suốt nheolại, khóe miệng nhếch lên kéo tới tận bên tai, háo hức, mong chờ ĐoanTuấn Mạc Nhiên giới thiệu.
“Nàng là nha hoàn của ta!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên thản nhiên nói mộtcâu, nụ cười của Lăng Tây Nhi đông cứng ở trên mặt, nhưng khóe miệng của nàng đã nhanh chóng hạ xuống, nhún vai mấy cái khinh khỉnh tỏ vẻ bấtmãn, đáng tiếc, Đoan Tuấn Mạc Nhiên sớm đã xoay đầu lại, con ngươi ônnhu tiếp tục dính chặt lấy mỹ nhân trước mặt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-diem-vuong-phi/2781634/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.