Nói thật, nếu bảo Lâu Thành dùng một cụm từ để miêu tả bản thân mình, cậu sẽ nói là “thích mỹ thực”. Lúc mới đến Viêm Lăng, cậu còn muốn đi mở mang tầm mắt về nền ẩm thực đặc sắc của nơi đây. Nhưng muốn như thế thì trước tiên phải có tiền. Mà cậu thì… không có nhiều tiền. Vì để ngày đi tàu về nhà không bị lâm vào tình trạng hết tiền ăn cơm, cậu chỉ có thể tính toán chi tiêu thật kỹ lưỡng, và sử dụng tiền thật tiết kiệm. Cho nên mấy hôm nay, cậu phải ăn ở các quán ven đường cho qua bữa.
Buông bát đũa xuống, cậu không rời đi ngay mà nhìn sang quán vịt nướng đặc sản bên kia đường, nuốt nước bọt một cái, sau đó yên lặng niệm: “Trời muốn giao trọng trách lớn cho người nào thì trước tiên, tâm chí người đó phải trải qua khổ cực, gân cốt phải chịu mệt mỏi, cơ thể phải chịu đói khát, cơ thể phải chịu đói khát, đói khát...”
Niệm tới đây, cậu tự cười giễu bản thân một tiếng rồi lấy điện thoại ra nói chuyện phiếm với Nghiêm Triết Kha – cũng vừa mới ăn cơm xong và giờ đang nghỉ trưa. Hai người trò chuyện đến khi cô tới giờ luyện võ, cậu mới chậm rãi lắc lư quay lại võ quán.
Nguyên cả một buổi chiều, cậu đi qua đi lại các lôi đài khác nhau, quan sát tỉ mỉ từng tuyển thủ tham gia thi đấu. Cậu như bị cuốn vào, cứ trầm mê trong đấy mà không có lối thoát ra. Cậu điên cuồng hấp thu tinh hoa của các loại đấu pháp như một kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-dao-tong-su/2686466/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.