Lâu Thành khoác áo lông, cầm lấy điện thoại rồi vội vàng đăng nhập vào QQ gửi tin nhắn cho Nghiêm Triết Kha: “Đoán xem tôi thắng hay thua nào?”
Nghiêm Triết Kha gửi icon liếc xéo: “Cậu hỏi như vậy nghĩa là thắng rồi! Cách màn hình di động, tôi cũng thấy được vẻ đắc chí của cậu! Nhưng không ngờ cậu vậy mà lại thắng một cao thủ cấp một nghiệp dư…”
Cuối dòng tin nhắn, cậu còn gửi thêm một icon hình cún ngốc trừng mắt.
“He he, khả năng thắng của tôi vốn không cao, nhưng vì lời cổ vũ của ai đó mà tôi đã phát huy được hai trăm phần trăm thực lực!” Lâu Thành cố ý dùng từ “ai đó” để nói.
Nghiêm Triết Kha gửi icon che miệng cười: “Vậy nếu tôi nói cả trăm lời cổ vũ thì cậu có thể thắng cả Long Vương à?”
“Ấy ấy, tôi với Long Vương không phải chỉ chênh lệch một trăm lần thôi đâu…” Lâu Thành gửi icon với dòng chữ “tôi nhát gan lắm, đừng có dọa tôi” cho Nghiêm Triết Kha.
Nghiêm Triết Kha gửi cho cậu icon có dòng chữ “nhát gan thế thì hù chết cậu luôn”: “Mau, kể cho huấn luyện viên đây nghe xem cậu thắng như thế nào! Tôi không tin cậu là Cam mà tôi biết đâu! Mau! Nói! Có phải cậu trộm điện thoại của cậu ta không?”
“Muốn kiểm tra bằng ám hiệu không?” Lâu Thành gửi icon cười tủm tỉm.
“Hả? Ám hiệu gì?” Nghiêm Triết Kha gửi icon đỉnh đầu hiện ra dấu hỏi chấm.
Lâu Thành đáp lại bằng icon ngẩng đầu nhìn trời: “Tôi biết cậu tên gì nha, bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-dao-tong-su/2686465/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.