Chương trước
Chương sau
Cậu đang nghĩ gì? - 1

Lần cuối cùng, trước khi mẹ Cảnh Nghi qua đời đã để lại cho cậu một sợi dây chuyền, nhắn nhủ cậu không được làm mất nó. Cảnh Nghi tháo sợi dây chuyền từ cổ mình xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay, đưa ra trước mặt.

Thấy vậy, Tử Minh chỉ hỏi cậu:

"Của mẹ cậu để lại cho cậu à?"

"Đây là kỉ vật cuối cùng của mẹ tớ để lại, lúc đó tớ còn rất nhỏ, mẹ tớ không muốn tớ làm mất nó, hình như nó mang một ý nghĩa gì rất đặc biệt."

Mẹ của Lục Cảnh Nghi đổ bệnh nặng, sau đó đã không qua khỏi. Bà ấy đã qua đời khi còn rất trẻ.

Lúc nhỏ, cuộc sống của Cảnh Nghi chưa bao giờ là ổn, cho đến khi Ân Nhi hay tìm đến trò chuyện cùng cậu, cậu cũng bớt đi sự xa lánh với bạn bè đồng trang lứa. Nó nhỏ hơn cậu vài tuổi, hoàn cảnh của nó cũng là một đứa trẻ mồ côi giống như cậu, chính vì thế cậu đã sớm xem Ân Nhi là em gái.
"Thế còn người bạn Trác Vĩ Huân gì đó?"

Tử Minh hai tay ôm đôi chân nhỏ nhắn, cằm để trên gối, khẽ cất giọng hỏi Cảnh Nghi, đôi mắt trong veo thỉnh thoảng chớp vài cái rồi nhìn về khoảng không trước mặt.

Lục Cảnh Nghi cười, uống một ngụm nước rồi dõng dạc kể tiếp.

"Trác Vĩ Huân là người bạn đầu tiên của tớ, cậu ấy khác hẳn những đứa trẻ khác, không hề xa lánh tớ, lại còn hay giúp đỡ tớ."

"Vậy à."

"Tiếc rằng Vĩ Huân hiện tại không còn ở đây, hiện giờ tung tích của cậu ấy là một ẩn số, không biết là cậu ta hiện giờ vẫn còn sống hay là... đã chết."

Lục Cảnh Nghi cụp mắt, sắc mặt cậu u tối không còn một vệt máu, hai bàn tay chỉ bấu chặt vào nhau, hành động ấy hiện lên một sự u uất, buồn bã.
"Tại sao lại không rõ tung tích?" - Tử Minh hỏi trong sự ngạc nhiên, xem ra rất muốn biết lí do gì đó khiến Cảnh Nghi bị lạc mất họ.

Lục Cảnh Nghi lắc đầu như không chấp nhận một điều gì đó, ánh mắt u sầu bỗng trở thành tia căm phẫn, đôi tay siết chặt lại vào nhau. Chưa bao giờ Tử Minh thấy người nào bộc lộ cảm xúc rõ rệt như vậy, thậm chí là có phần hơi thái quá... hình như có điều gì đó đã tác động mạnh đến thâm tâm cậu ta.

Tử Minh trầm lặng một lúc, nhỏ giọng lại có chút cảm thông:

"Xin lỗi nếu tôi đã lỡ hỏi về chuyện không nên hỏi."

"Cũng bởi vì bọn hoàng tộc Vương Anh kia." - Lục Cảnh Nghi đột ngột cắt ngang câu nói của Tử Minh khiến cho cô hơi giật mình.

Một lúc trôi qua, Tử Minh mới lấy lại bình tĩnh, sau đó hỏi thêm một chút về câu chuyện của Trác Vĩ Huân, vì nguyên nhân nào mà quân Vương Anh đã chia cắt bọn họ.
"Tôi không biết người Vương Anh đã làm gì các cậu?" - Tử Minh cắn răng hỏi thêm khi Cảnh Nghi chưa kịp đáp lại - "Có phải đã làm điều gì kinh khủng lắm không?"

Suốt cả câu chuyện, Tử Minh chỉ luôn im lặng ngồi nghe, cho đến lúc này mới phản ứng lại, vừa hiếu kì, vừa hỏi dồn dập.

"Không cần nghe qua, cậu cũng biết người Vương Anh bình thường đã tàn nhẫn đến mức nào mà, trước nay bọn chúng đã nổi tiếng tàn ác, đến cả trẻ con cũng không tha."

"Cái gì?"

Tử Minh "hừ" nhẹ một tiếng, vì nghe có vẻ hơi lạ nhưng kì thực đó cũng là phản ứng bình thường của cô. Sau một lúc, Tử Minh lại im lặng tiếp như đang suy ngẫm cái gì đó.

"Người Vương Anh đúng thật tàn ác."

Tử Minh khẽ cười, nụ cười lạnh đến thấu xương...

...

"Trác Vĩ Huân đã từng hỏi tớ rằng có muốn gia nhập vào học viện Đông Anh không, tớ đã trả lời là không, mặc dù biết vào đây sẽ sống an nhàn hơn, ít nhất là không thiếu thốn, lại có thêm bạn bè."

"Lí do gì?"

"Lúc đó tớ chỉ muốn sống một cuộc bình thường thôi, không hề nghĩ sẽ gia nhập quân ngũ, tớ hoàn toàn không thích chiến tranh."

Tử Minh có phần ngạc nhiên, con người của Lục Cảnh Nghi lúc trước kia hoàn toàn khác hẳn với bây giờ, một người vốn chỉ muốn sống một cuộc sống vô tư bình thường, nhưng bây giờ vừa nói đến đã dấy lên sự thù hận.

Lục Cảnh Nghi thở phào, sau đó nhặt một viên đá chọi xuống hồ nước phía trước mặt.

"Năm bọn tớ 11 tuổi, Trác Vĩ Huân đã dẫn tớ ra khỏi khu rừng. Lúc đó nhà tớ ở sâu trong rừng, cuộc sống vì vậy mà quanh quẩn trong rừng. Vì thế khi được đứng ở cánh rừng nhìn ra xa, tớ đã cảm thán thiên nhiên thật rộng lớn, và chỉ ước có thể được khám phá mọi thứ bên ngoài."

"Vậy sao đó?" - Tử Minh hỏi tiếp, đôi mắt xinh đẹp tựa hồ vẫn nhìn đăm đăm một cách vô định.

"Lúc bọn tớ vừa định chạy ra khỏi khu rừng ấy thì phát hiện đã bước vào lãnh địa của người hoàng tộc Vương Anh, mảnh đất mà tớ lớn lên lại bỗng nhiên rơi vào tay bọn chúng."

"Sao?" - Tử Minh bất ngờ hỏi lại, nét mặt lúc này đã có tí thay đổi.

"Bọn chúng có hơn 15 tên, sau đó liên tục đuổi theo bọn tớ. Em gái tớ bị bỏ lại trên đường chạy trốn mà bọn tớ không hay. Còn hai đứa tớ thì bị dồn vào đường cùng, và Trác Vĩ Huân bạn tớ đã lao mình xuống thác nước, không rõ sống chết."

Sắc mặt Cảnh Nghi tối sầm, cậu nghiến răng một cách không cam lòng. Đáng lẽ lúc đó cậu nên cản Trác Vĩ Huân lại, chỉ chậm một tí thôi, nếu không cả hai đã có cơ hội sống sót.

"Tôi thắc mắc tại sao cậu còn sống ở đây?"

Tử Minh chỉ bình thản hỏi một câu, phá ngang mạch cảm xúc của cậu.

"Tớ được anh Khải Ân cứu sống, trong lúc tớ sắp nhảy xuống thác, anh ta đã tung hỏa mù rồi cứu thoát tớ khỏi đó." - Ánh mắt Lục Cảnh Nghi tràn ngập cảm kích - "Khải Ân anh ấy chính là ân nhân của tớ."

"May mắn cho cậu." - Âm giọng của Tử Minh vẫn lành lạnh.

"Có thể nói là vậy, nếu không... tớ đã không còn ở đây. Rất may lúc đó, nhóm tân binh của Đông Anh được phân công đi vào khu rừng ấy, Khải Ân đã rời nhóm và phát hiện quân Vương Anh đang truy đuổi tớ."

...

"Tiếc là lúc hỏi lại anh Khải Ân, anh ta không hề thấy Ân Nhi, xem ra em gái tớ đã xảy ra chuyện gì trước khi Khải Ân gặp tớ và Huân rồi. Tớ cảm thấy hối hận vô cùng, nhưng chuyện đã là như vậy, đành phải chấp nhận... vì ít ra tớ vẫn còn sống sót đến bây giờ."

Lục Cảnh Nghi ngưng một lúc, sau đó lại ngập ngừng:

"Nhưng mà về chuyện của bọn người hoàng tộc Vương Anh, tớ không thể nào bỏ qua mối thù ấy."

...

Tử Minh vẫn trầm mặc, không nói cũng không hỏi gì tiếp.

Khuôn mặt Cảnh Nghi bỗng sượng ngắt, cậu ấp úng tìm đại một câu hỏi để phá tan bầu không khí im lặng kia.

"Này, cậu có hận những người Vương Anh không?"

"Không."

"Thế... có ghét hoàng tộc Vương Anh không?"

"Cũng không."

Tử Minh bình thản trả lời từng câu hỏi của Cảnh Nghi, không cần phải suy nghĩ gì nhiều khiến cho cậu có chút bất ngờ. Hơn nữa, có vẻ Tử Minh không hiểu ý cậu cho lắm, cậu có phần bất ngờ trước thái độ đó từ Tử Minh.

"Cậu không thấy bọn chúng tàn nhẫn sao, Tử Minh?"

"Tôi không biết... chắc là tôi chưa từng trải qua giống như cậu."

Lục Cảnh Nghi đang nghĩ nếu lôi hai tên Khải Ân và Lâm Ni ra, tuy bọn họ không hề có hứng ngồi nghe kể chuyện, nhưng ít ra bọn họ còn quăng vào mặt cậu mấy câu như "hận chứ", "ghét chứ", "bọn hoàng tộc Vương Anh ác như vậy mà" cho qua chuyện. Còn Tử Minh thì lại không như vậy, Cảnh Nghi khó hiểu hỏi tiếp:

"Tử Minh, cậu không có ác cảm gì với người hoàng tộc, tại sao cậu lại gia nhập vào Đông Anh làm gì?"

...

"Cậu thừa biết Đông Anh và Vương Anh trước giờ vẫn luôn chiến tranh lạnh với nhau mà? Nếu vậy cậu vào đây chắc còn lí do gì khác sao?"

Tử Minh quay sang nhìn vẻ mặt khẩn cầu của Lục Cảnh Nghi, cười một cách khó hiểu.

"Không có lí do gì hết."

"Tớ chưa nghe qua hoàn cảnh của cậu, cậu có thể..."

"Tử Minh, đến giờ tập trung rồi, mau về thôi!"

Diệp Nhi đứng từ xa vẫy tay gọi Tử Minh, đúng lúc cắt ngang câu hỏi của Lục Cảnh Nghi, làm cậu có chút thất vọng, cậu nghĩ thầm thôi đành để dịp khác mà hỏi về Tử Minh.

"Đến ngay!"

Tử Minh đứng lên đáp lại cô bạn của mình, sau đó cô quay sang nhìn Cảnh Nghi, chào một câu tạm biệt.

"Khi khác gặp lại!"

"Được, tạm biệt cậu!" - Lục Cảnh Nghi cũng nở nụ cười, vẫy tay chào Tử Minh.

...

Cậu đang nghĩ gì? - 2

Thời gian thấm thoắt hơn một tuần cũng trôi qua, nhóm của Lục Cảnh Nghi cùng với khóa tân binh cũng đã được sĩ quan Đông Anh dẫn vào rừng để thực hiện tập huấn.

Lần này, mỗi nhóm sẽ được phân công ở một khu vực riêng, tất cả đều tiến hành trong rừng. Riêng ba người nhóm Lục Cảnh Nghi lại tỏ ra khá thích thú với chuyến đi này, có lẽ đó cũng là cơ hội hiếm hoi để bọn họ được gặp Tử Minh.

"Gặp lại hai người rồi." - Lâm Ni chạy lại chào hỏi một cách thân thiện.

Khải Ân và Lục Cảnh Nghi cũng rất nhanh tiến đến, cả hai chủ động vẫy tay với Tử Minh và Diệp Nhi.

Tử Minh ngay lúc này vẫn chưa kịp phản ứng, có vẻ hơi bất ngờ vì không nghĩ là khóa tân binh lại được phân công chung với ba người bọn họ.

"Sao ba người lại ở đây vậy?" - Diệp Nhi ngẩn người thắc mắc.

Có lẽ vì Diệp Nhi và Tử Minh vẫn chưa biết được phân công chung nhóm với ai, thêm nữa, khóa tân binh đáng lẽ phải đi riêng mới đúng.

"Là bọn tôi xin phép cấp trên được chung nhóm với hai người." - Khải Ân chủ động vỗ ngực giải thích.

"Ra vậy."

Nét mặt Tử Minh trở lại bình thường.

"Mọi người, đi thôi nào!" - Lục Cảnh Nghi khua tay thúc mọi người khẩn trương.

Bọn họ bắt đầu đi theo sĩ quan cùng nhau tiến vào rừng. Sau khi thực hiện một số bài tập đầu tiên, cuối cùng khóa tân binh cũng đã đến giờ nghỉ ngơi. Học một số thao tác như làm quen vũ khí, nhận diện hiệu lệnh và sắp xếp hàng ngũ, tuy không có gì là quá khổ sở nhưng cái thời tiết nóng bức mới làm cho mấy thứ này trở nên khắc nghiệt hơn.

Trước đến nay, Tử Minh chưa một lần nào trải qua những chuyện "khổ sở" như thế này.

Phát hiện sự chán nản từ Tử Minh, Diệp Nhi liền chạy ngay đến chỗ của Tử Minh, lấy ra một chiếc khăn tay và giúp Tử Minh lau đi mồ hôi trên mặt.

Tử Minh thở dài, đưa mắt nhìn Diệp Nhi.

"Nếu biết trước phải đi tập huấn đủ kiểu như thế này, ta thà không vào, có lẽ chúng ta phải trở về thôi."

"Nhưng mà làm sao để trở về? Khi nào chúng ta sẽ trở về?"

Tử Minh ngẩng mặt lên nhìn Diệp Nhi, dáng vẻ khẩn trương của Diệp Nhi nhất thời làm cô hơi buồn cười.

"Lúc này, ngay và luôn." - Tử Minh trả lời lại bằng cái giọng cứng như thép.

"Thật sao?" - Diệp Nhi la lên.

Tử Minh nhíu mày, lườm Diệp Nhi một cái.

...

"Này!"

Tiếng gọi của Lục Cảnh Nghi bỗng vang lên khiến cả hai thoáng giật mình.

"Của các cậu đây!"

Lục Cảnh Nghi nhanh nhảu bước lại chỗ Tử Minh, đưa mỗi người một cốc nước.

Tử Minh nhận lấy nước và tu một hơi liên tục, dáng vẻ hấp tấp của Tử Minh khi đó làm cho cả Lục Cảnh Nghi và Diệp Nhi đều bật cười thành tiếng.

"Tử Minh, hình như tay của cậu bị thương."

Có vẻ như Tử Minh còn chưa cảm nhận được mình bị thương ở chỗ nào, Lục Cảnh Nghi lập tức kéo cánh tay Tử Minh lên, loay hoay lấy mảnh vải từ trong túi ra và sơ cứu lại vết thương nhanh cho cô.

"Tạm thời như thế, chắc là trong lúc luyện tập cậu bị thương đấy."

"Chắc là vậy."

"Bây giờ tớ phải quay lại gặp Khải Ân và Lâm Ni rồi, chào cậu nhé!" - Lục Cảnh Nghi nói xong câu đã chạy đi mất dạng.

Diệp Nhi nhìn theo bóng dáng Lục Cảnh Nghi, phì cười một hơi rồi quay sang nói với Tử Minh:

"Nhìn cậu ta có vẻ quan tâm lắm nha, chắc là cậu ta..."

"Không có chuyện đó."

Tử Minh thừa hiểu Diệp Nhi đang định nói gì, liền cau mày bác bỏ, đồng thời kéo Diệp Nhi rời khỏi khu rừng.

***

Lối đi về thông qua một sân rộng, có mái che, những bậc thềm xung quanh đó đều phủ lên một màu trắng xóa. Khu vực đó được xây dựng cho những sĩ quan tại Đông Anh công quốc, nhưng hôm nay lại không có một ai ở đó. Tử Minh cảm thấy quanh đó khá yên tịnh và an toàn nên ngừng chân, tìm một chỗ để ngồi nghỉ mệt.

"Điện hạ, chúng ta đã đi vắng một tháng rồi đấy."

Diệp Nhi nói trong giọng lo lắng, cứ đi qua đi lại, hai tay đan chặt vào nhau.

"Em đừng khẩn trương, bây giờ ta đang rất chóng mặt." - Tử Minh trách móc một cách thản nhiên.

"Em làm sao không lo được, dắt điện hạ bỏ trốn, nếu hoàng đế bệ hạ biết được em sẽ bị gϊếŧ chết mất!"

"Ta còn chưa chết mà, có ta nói giúp rồi, em không phải lo!"

"Ôi, điện hạ hết thú vui rồi sao, tự nhiên lại vào Đông Anh." - Diệp Nhi nói trong giọng oán trách nhẹ.

"Bản công chúa muốn tìm hiểu ở đây một chút, từ nhỏ ta không hiểu tại sao hoàng tộc ta lại ghét bọn công quốc Đông Anh như vậy." - Tử Minh ngừng một lúc, nét mặt bày ra sự nghiêm trọng - "Hình như là người Vương Anh mới thật sự ngông ư?"

"Trời ơi?"

Diệp Nhi không biết phải nói gì ngoài sự bất lực, tự hỏi Vương Anh công chúa đã bỏ trốn khỏi hoàng gia cả một tháng trời chỉ để biết được mỗi một đáp án mà cả thiên hạ ai cũng biết.

"Điện hạ định rời khỏi đây thế nào, xung quanh vẫn còn rất nhiều quân sĩ Đông Anh đấy."

Tử Minh không tỏ ra quá lo lắng, chỉ lấy ra một thứ từ trong túi áo, đó là một viên đá thủy tinh xanh, cô lặng lẽ nhìn vào viên đá trên tay mình, ánh mắt mang theo một hi vọng.

"Không sao, có lẽ Lam Minh sẽ đến đây sớm thôi."

"Sao điện hạ biết được?" - Diệp Nhi ngẩn người ngạc nhiên.

...

Không lâu sau, một tiếng gọi từ phía xa vọng lại, vừa kịp xen vào cuộc nói chuyện kế tiếp giữa hai người.

Một người ăn mặc kín đáo rất nhanh chạy lại chỗ Tử Minh.

"Công chúa điện hạ, thì ra là điện hạ ở đây!"

"Sao ngươi biết ta ở đây?"

"Thưa điện hạ, là hầu tước lệnh cho thần đi tìm điện hạ!" - Hắn cúi đầu, cung kính trả lời.

Tử Minh liền nhảy xuống, tiến lại tên đó trong nét mặt hiện rõ khẩn trương:

"Là chuyện gì vậy?"

"Thưa điện hạ, hoàng đế bệ hạ đã nổi giận và đang cho rất nhiều ngự lâm quân Vương Anh sang đây."

Tử Minh nhìn xung quanh cảnh giác, sau đó hỏi nhỏ:

"Phụ hoàng cho người tìm ta sao?"

"Hồi bẩm công chúa, bệ hạ cho rằng điện hạ bị quân Đông Anh bắt."

"Tại sao Lam Minh không giải thích hay ngăn cản?"

"Thưa công chúa điện hạ, hầu tước có ngăn cản nhưng bệ hạ vẫn nhất quyết không tin."

Diệp Nhi đứng bên cạnh đã phát run vì lo sợ, nghe đến chuyện Vương Anh Đế cho ngự lâm quân kéo sang Đông Anh cũng đủ hiểu hoàng đế kia đã thật sự nổi giận như thế nào, có thể chiến tranh sẽ xảy ra vì sự vắng mặt của Vương Anh công chúa suốt cả tháng qua.

"Làm sao đây ạ, điện hạ?" - Diệp Nhi bây giờ đã hoảng sợ đến sắp khóc.

Tử Minh trấn an Diệp Nhi rồi quay sang người lính:

"Ngươi mau về bẩm báo cho bệ hạ rằng ta sẽ trở về ngay."

"Thần tuân mệnh, công chúa điện hạ!" - Hắn cúi đầu, lui khỏi đó.

Không còn thản nhiên như lúc nãy, bây giờ Tử Minh đã tỏ ra lo lắng hơn bất cứ khi nào. Phụ hoàng của cô bỗng đột ngột muốn gây chiến, nếu không thu hồi lại mệnh lệnh ấy, không khéo người Vương Anh sẽ san bằng hết cả mảnh đất này.

"Cô chính là Vương Anh công chúa?"

Một tiếng động phát ra gần đó, tên lính khi nãy bất ngờ bị đánh ngất khi chưa kịp trở về.

Tử Minh giật mình quay lại phía sau, Khải Ân từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt hai người, sắc mặt khá khó coi.

"Hắn nói rằng ngự lâm quân Vương Anh đang kéo sang nơi này, có đúng không... Vương Anh công chúa?"

Tử Minh thầm đoán hình như Khải Ân chỉ nghe được một phần nhỏ của câu chuyện, khó trách hắn nảy sinh nghi ngờ.

"Lúc này ngự lâm quân đang kéo sang đây thật rồi, Tử Minh à, làm sao tôi có thể tin được các người đặt chân đến đây là hoàn toàn không có âm mưu gì?"

Khải Ân mất kiểm soát, lúc này tiến lại gần chỗ Tử Minh đang đứng.

"Hiện tại ta không có thời gian giải thích tất cả với ngươi được." - Tử Minh nhìn sang Diệp Nhi, hất mặt hối thúc - "Đi nhanh!"

Không để phía Tử Minh có cơ hội rời khỏi đó, Khải Ân lập tức lao tới giữ chặt lấy tay của Tử Minh.

Hành động bất ngờ của Khải Ân nhất thời làm cho Tử Minh giật mình, bất giác không kịp đề phòng, Tử Minh liền lớn giọng khó chịu:

"Để ta về mau! Ta cần phải trở về rút quân!"

"Không, đừng có mơ!"

"Nếu không thì chết hết bọn ngươi đấy!"

"Làm sao tôi tin được quân Vương Anh sẽ rút khỏi đây, âm mưu của bọn đế quốc mấy người ai mà đoán được?" - Khải Ân ghì chặt tay Tử Minh, thấy Tử Minh không thể phản bác, hắn càng siết chặt hơn - "Tử Minh, tôi có chết cũng không cho các ngươi đi đâu cả!"

...

Sau một lúc giằng co, hành động cuối cùng của Tử Minh đã chấm dứt sự khống chế của Khải Ân.

Hắn bất ngờ bị Tử Minh găm một con dao sắc bén vào bụng.

Khải Ân loạng choạng, ôm bụng đau đớn, ngã quỵ xuống đất.

"Tử Minh..."

Trong lúc Khải Ân không chú ý, con dao được thủ sẵn trong ống tay áo Tử Minh đã trực tiếp đâm thẳng vào người Khải Ân.

"Lục Cảnh Nghi nhất định..."

Khải Ân chưa kịp dứt tiếng đã nằm gục dưới đất.

Trong khi đó Tử Minh vẫn còn bàng hoàng vì hành động vừa rồi của mình...

...

"Xin lỗi!" - Đôi mắt của Tử Minh có chút dao động, con dao cũng rơi khỏi tay.

Khải Ân hắn đã thật sự chết.

...

"Tử Minh..."

Lục Cảnh Nghi đúng lúc vừa đến, sau đó chạy ngay tới chỗ Khải Ân nằm, lay lay Khải Ân tỉnh dậy trong vô vọng.

Tử Minh đã không dám nhìn lại cảnh tượng ấy một lần nào nữa.

Lục Cảnh Nghi hồi hộp, nhìn xuống con dao đang dính máu dưới chân Tử Minh, giọng cậu chợt run rẩy, đôi tay bấu chặt vào chân.

"Tại sao anh Khải Ân lại thành ra thế này?"

...

"Cậu... cậu đã làm chuyện này sao?"

Lục Cảnh Nghi vẫn ngồi bất động trước vũng máu của Khải Ân đang loang dưới đất, cả người bần thần, run run không ngừng, sau đó ngước lên nhìn Tử Minh để chất vấn:

"Tử Minh, có phải chính cậu đã..."

"Xin lỗi..." - Tử Minh cắt ngang lời Lục Cảnh Nghi, bóng lưng đứng yên bất động.

Tử Minh không biết phải thốt ra lời gì, bởi vì dù có giải thích thế nào cũng không thể thay đổi được sự thật mà mình đã làm.

"Tại sao anh Khải Ân lại như thế này?"

Lục Cảnh Nghi chạy tới chỗ Tử Minh đứng, sắc mặt tối sầm, từng giọt mồ hôi không ngừng lăn xuống, cậu rất muốn lắng nghe câu trả lời từ phía Tử Minh.

Lúc này, Cảnh Nghi thật không dám tin vào mắt mình nữa...

Chỉ mới vài phút trước, khi thấy đến giờ tập trung mà Tử Minh không có ở đó, Khải Ân đã chạy đi tìm họ trở về. Và bây giờ, Lục Cảnh Nghi phải chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng vì Khải Ân đang nằm chết tại đó.

"Xin lỗi... là ta làm..."

Lục Cảnh Nghi nghe xong, một cảm giác rùng mình chạy dọc qua sống lưng.

"Tử Minh, cậu đã..." - Tham âm Cảnh Nghi run run, sau đó hai tay liên tục lay người Tử Minh - "Nói đi! Khải Ân đã làm gì sai hả? Anh ta đã làm gì sai? Tại sao lại làm vậy??"

Nhận thấy hành động hơi thô lỗ từ Cảnh Nghi, Diệp Nhi chạy đến đẩy Cảnh Nghi ra phía sau, nhắc nhở:

"Quân Vương Anh hiện giờ đang kéo sang đây, ngươi đừng có ở đây nhiều lời."

Lục Cảnh Nghi bỏ qua lời Diệp Nhi, tiếp tục lao tới chỗ Tử Minh đứng, hành động ngày càng mất kiểm soát.

"Tại sao vậy? Tôi đang hỏi cậu đó! Tại sao lại gϊếŧ Khải Ân??"

"Tên này, ngươi muốn làm gì điện hạ ta?"

"Điện hạ?"

Cho đến lúc này Lục Cảnh Nghi mới sững lại vì lời Diệp Nhi vừa nói ra.

Khóe môi Lục Cảnh Nghi giật nhẹ, cậu ngập ngừng:

"Tử Minh... thật ra... cậu là ai?"

...

Mất một lúc lấy lại bình tĩnh, Tử Minh mới nhàn nhạt cất giọng, trên gương mặt vẫn trưng ra một vẻ lạnh lùng vốn có.

"Vương Tử Minh."

"Cái gì...?"

Lục Cảnh Nghi lắp bắp nhìn người con gái đang đứng trước mặt, người mà cậu đã không ngần ngại kể hết quá khứ của mình với cô ấy, kể hết những suy nghĩ về hoàng tộc Vương Anh. Lục Cảnh Nghi không hề nghĩ ra, thân phận thật sự của Tử Minh lại làm cậu choáng váng như vậy.

Lục Cảnh Nghi lấy lại bình tĩnh, giọng cậu trầm xuống, nhỏ dần:

"Tử Minh, tôi hỏi cô, lúc đó khi cô nghe tôi kể lại câu chuyện của tôi... cô đã nghĩ gì?"

"Ta thực sự thấy tội cho các ngươi."

...

Sau khi Tử Minh dứt tiếng, Lục Cảnh Nghi gần như nổi điên, liên tục ra tay đánh về phía Tử Minh. Nhắc đến người hoàng tộc, cậu dường như chỉ muốn trả thù tất cả. Dòng ký ức lúc nhỏ lướt qua tâm trí, nó càng khiến cho Lục Cảnh Nghi kích hoạt bản năng như một một con thú dữ.

Vương Tử Minh không đánh trả, cứ thế lùi ra phía sau để né tránh sự tấn công của Lục Cảnh Nghi.

"Chỉ cần là người hoàng tộc, các người phải đền tội!"

Lục Cảnh Nghi từ từ dồn Vương Tử Minh vào bậc thềm cuối cùng phía trước mặt.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.