Thấy cô gái trước mặt có lẽ quen biết với chàng trai này nên cô nói với cô ấy một tràng Tiếng Anh đại khái muốn thoái thác trách nhiệm.
" Hai người quen nhau à? Cô đưa anh ấy vào trong nhé! Tôi có việc!"
Hoắc Cửu Dạ nhíu mày, bị Đường Ôn Mạn kéo qua cho Hoắc Cửu Ái.
Hoắc Cửu Ái xua xua tay, cười cười:" À bây giờ thì tôi không quen anh ấy nữa rồi! Tạm biệt! "
Nói xong cô trượt đi luôn khiến Đường Ôn Mạn mặt đơ ra đầu toàn dấu chấm hỏi. Người bên cạnh miệng giật giật, mặt tối sầm nhìn theo cô gái kia. Đường Ôn Mạn cúi đầu, kéo anh đi vào trong khu nghỉ chân gần nhất. Suốt quãng đường cô im lặng, sợ không dám thốt ra câu nào. Người bên cạnh này ít nói thật, nhưng cô cảm thấy có chút sợ hãi với anh.
Ngồi trên băng ghế, Đường Ôn Mạn không nói gì chỉ đến nói chuyện gì đó với người quản khu. Người quản khu lấy dụng cụ y tế gì đó đến kiểm tra chân cho Hoắc Cửu Dạ. Chân anh bị thành ván đập mạnh nên vị sưng đỏ, sượt qua rách cả tất làm chảy máu chút ít.
Đường Ôn Mạn không nghĩ là nó lại nặng vậy. Tưởng va chạm thế chỉ bị đau thôi ai mà ngờ.Đường Ôn Mạn ngồi xuống bên cạnh chàng trai. Cô nhìn Hoắc Cửu Dạ, mặt anh không chút biến sắc, lơ đãng nhìn xa.
" Xin lỗi!"
Cô hắng giọng. Anh chẳng buồn quay đầu ậm ừ.
" Cô là người mới chơi?"
Đường Ôn Mạn gật đầu:" Đúng là thế!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3361928/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.