Đường Ôn Mạn bước vào bàn ăn lấy ba lô nhỏ của mình rồi nói muốn đi dạo. Uông Gia Đinh liền ngừng ăn rồi vội vội vàng vàng chạy theo.
Đường Ôn Mạn đi bộ bên lề đường, ngắm nhìn phố xá tấp nập. Uông Gia Đinh vừa chạy theo vừa mặc áo khoác nhầm cả ống tay.
" Mạn Mạn! Chờ mình với!"
Cô không ngoảnh lại nhưng chân bắt đầu đi chậm lại chờ Uông Gia Đinh. Anh đi cạnh cô, kéo cô đi vào trong lề để bản thân đi ngoài.
" Đi theo mình làm gì? Cậu vẫn đang ăn mà đúng không?"
Uông Gia Đinh đánh trống lảng:" No rồi! Ra đây cho thoáng! Không khí trong đó ồn ào, không thoải mái lắm…"
Đường Ôn Mạn mỉm cười, cố biết anh đang nói dối nhưng cũng không vạch trần. No gì chứ, cô mới đi toilet không lâu mà. Uông Gia Đinh thấy cô không nói gì thì tìm chủ đề.
" Cậu thấy quang cảnh ở đây sao?"
" Cũng tấp nập!"
…
" Biển quảng cáo kia lạ ha!"
" Cũng nhiều màu sắc!"
…
" Ờm…cậu có chuyện buồn đúng không?"
Rốt cuộc Uông Gia Đinh cũng vào chủ đề anh muốn nói. Đường Ôn Mạn nhìn xa xăm, trả lời không liên quan gì.
" Cậu biết chỗ nào để đi chơi không! "
Uông Gia Đinh gật đầu
" Gần đây có bãi biển, đi xe ô tô điện tầm nửa tiếng là tới. Nhưng mà…tối rồi ra đó gió lạnh lằm."
" Đúng ý mình! Đang cần làm buốt cơ thể!" Muốn đông cứng sự đau đớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3351305/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.