Sau khi hai người kia rời đi rồi, bà Thượng buồn phiền đứng dậy lên phòng. Ông Thượng cũng thở dài nhìn hai con:" Thôi, Mạn Mạn vừa đi học về mệt rồi, lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi rồi xuống ăn cơm nhé. Âu Dật cũng lên nghỉ đi, con cũng mới đi làm về mà!"
…
Đường Ôn Mạn trở lại phòng, cô vứt cặp trên bàn rồi lấy đồ đi tắm. Trong khi chờ nước nóng đầy bồn, cô lăn trên giường với mớ bòng bong chuyện xảy ra. Đường Ôn Mạn nhắm mắt lại ai ngờ vào giấc ngủ luôn.
…
Trong mơ đột nhiên cô thấy bản thân đứng trên đám mây màu hồng, xung quanh cũng là những đám mây nhưng nó lại là màu xanh dương. Đang ngó nghiêng thì bất chợt cô thấy từ xa hai người nào đó đứng trên đám mây hồng giống mình từ từ trôi gần đến chỗ cô.
Cô sững sờ khi thấy cặp vợ chồng đó là bố mẹ ruột của cô. Cô lao nhanh thật nhanh đến nhưng họ lại càng cách cô ra. Khi cô đứng lại, họ cũng đứng lại. Phải chăng là khoảng cách ấy không thể phá bỏ. Có bức tường vô hình găn cản Mạn Mạn chạy tới ba mẹ.
Người mẹ thân yêu kia của cô với gương mặt hiền từ nở nụ cười dịu dàng ấm áp:" Con gái! Đừng cố đuổi tới đây. Ba mẹ sẽ luôn dõi theo con!"
Cô mím môi, nước mắt lã chã:" Ba mẹ! Con…nhớ hai người!’’
Người ba cô trên người phát ra ánh sáng ấm áp, ông mỉm cười:" Bà nội và chú cần con lắm! Khi xưa ba cãi lời ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3351212/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.