Sau hôm ấy các học sinh được nghỉ 3 ngày ở nhà. Mấy viết thương của Đường Ôn Mạn cũng lành dần. Cô ở nhà chán, ông bà Thượng không dám cho cô ra ngoài. Do ông Thượng phải đi công tác bên Na Uy nên hai ông bà cùng đi ngay sáng hôm sau . Ông bà đã dặn phải có Thượng Âu Dật đi cùng mới cho Mạn Mạn của hai người ra ngoài. Nhưng dạo gần đây dự án phim mới của chi nhánh Thượng Ảnh bên Châu Âu đang chuẩn bị khai máy nên hắn bận lắm. Cô cũng hiểu cho hắn nhưng cả 3 ngày hắn với cô chẳng gặp nhau lấy 1 lần làm cô có chút giận dỗi.
Tối muộn Đường Ôn Mạn nằm trên sô pha xem phim, miệng nhai snack khoai tây liên hồi. Cả căn nhà yên ắng chỉ có tiếng ti vi và tiếng nhai.
Tự nhiên thấy đèn cảm ứng ngoài thềm cửa chính sáng lên kèm tiếng mở cửa tự động, Đường Ôn Mạn mặt rạng rỡ nhìn sang.
Thượng Âu Dật vẻ mặt không dấu nổi sự mệt mỏi, một tay cầm áo vet một tay tháo cà vạt. Hắn nhìn thấy cô thì mặt giãn ra chút ít, nhanh chân đi tới sô pha.
" Sao em còn thức! Bây giờ đã quá muộn rồi!"
Hắn ngồi vào bên cạnh cô chưa gì đã trách móc. Đường Ôn Mạn thấy hắn mệt mỏi thì có vẻ đau lòng nhảy xuống khỏi ghế chạy ra sau bóp đầu cho hắn.
Thượng Âu Dật nhẹ nở nụ cười :" Em có việc gì? Sao tự dưng quan tâm anh vậy!"
Đường Ôn Mạn vừa bóp đầu cho hắn vừa nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/2729829/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.