Sáng hôm sau hai người tới sân bay lên máy bay bay sang Châu Âu. Tối hôm qua cô háo hức không ngủ được nên giờ ngủ thẳng cẳng chẳng biết gì nữa.
Hắn đắp chăn kín tới cổ cô giữ lấy cái đầu gục lên gục xuống dựa vào mình rồi lấy laptop ra làm việc.
Hàng ghế thương gia bên cạnh cũng có một người đàn ông đang cặm cụi laptop y chang anh, dáng vẻ quý tộc ấy sao có chút quen thuộc. Thượng Âu Dật chỉ vô tình liếc qua mà sao cứ nhìn mãi. Rõ ràng hắn thấy rất quen nhưng không biết anh ta giống ai.
Người đàn ông đeo kính đen ấy quay sang nhìn hắn như phát hiện có người nhìn lén mình. Tự dưng Đường Ôn Mạn cựa người một cái làm rơi cái chăn nên hắn cũng vội quay sang chỉnh cho cô.
....
Ngủ được một thời gian, cô buồn tha cho bả vai trái của hắn và đi tìm nhà vệ sinh. Cô còn ngái ngủ nên mắt nhắm mắt mở lờ đờ đi qua các khoang ghế. Không để ý cô va phải một người đàn ông cao lớn. Có vẻ làm rơi gì đó của anh ta.
Cô nhặt cái gì đó giống như mặt dây chuyền lên rồi lễ phép đưa lại :" Xin lỗi ạ!"
Người đàn ông sững người khi nhìn thấy cô vài giây sau đó lấy mặt dây chuyền rồi rời đi.
Đường Ôn Mạn quay đi sau đó giơ tay lên ,lộ ra cái vòng tay có mặt vòng giống với cái mặt dây chuyền kia.
Vừa đi cô vừa lẩm bẩm một mình :
" Giống nhau như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/2729827/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.