【 117 】
Bởi vì một năm trước đã biết sẽ có ngày hôm nay, nên tâm tình của ta cũng không phải quá mức rối rắm. Bây giờ, ta đã biết chính mình nên có quyết định thế nào. Kế tiếp phải làm gì, làm như thế nào, và khi nào thì nên làm nữa, từng bước ta cũng đã sắp xếp xong xuôi. Luyến tiếc không? Chắc chắn là có. Ở quận mã phủ, không cần chính mình làm cơm, không cần chính mình đi đốt nước tắm, không cần chính mình quét tước phòng... Cuộc sống xa xỉ như vậy, đột nhiên phải vứt bỏ thật là luyến tiếc.
Kỳ thật nói đến nói đi, điều duy nhất ta không bỏ được, cũng chỉ có Tấn Ngưng mà thôi.
Ta không muốn thương tổn nàng, một chút cũng là không muốn. Nhưng điều ta có thể làm được, cũng chỉ là dùng hết toàn lực, để thương tổn của nàng hạ xuống đến mức thấp nhất mà thôi.
Nhưng cho dù là thấp nhất, ta cũng không muốn nàng phải nhận.
Có lẽ là, ta chẳng còn có cách nào.
Đến được nơi của Vương gia, cũng đã qua hơn mười ngày.
Một năm cứ như vậy qua đi. Bây giờ nghĩ lại, một năm này thật sự như giấc mộng.
Ta sợ hãi đường xa xóc nảy, sẽ khiến thân mình gầy yếu của Tấn Ngưng ngã bệnh, nhưng lại không ngờ đã qua nhiều ngày, trừ bỏ tâm tình luôn u sầu, thân mình của quận chúa so với trước kia lại tốt hơn nhiều. Điều đó khiến ta không khỏi cảm thấy tự hào, bởi vậy xem ra, một năm qua ta luôn bảo thuốc cho nàng không hề phí sức.
Dọc theo đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109946/chuong-117.html