116 】 Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Vương gia phái người tới đưa cho sư phụ một phong thơ. Sau khi xem hết sư phụ thực nghiêm túc nói cho chúng ta biết, Vương gia bị bệnh, hơn nữa còn là bệnh không nhẹ. Vì vậy ba thầy trò chúng ta cần phải lập tức lên đường đến Ký Châu.
Nhưng ta vẫn luôn nghi ngờ, chẳng lẽ Ký Châu không có đại phu sao? Vì cái gì cố tình cần sư phụ tự mình đến xem chẩn cho Vương gia chứ? Đại sư huynh thì dĩ nhiên điều gì hắn cũng không quản, còn ta thì bởi vì bản tính luôn là nhiệt tình, rất muốn truy hỏi kỹ càng sự việc. Mà khi ta chỉ vừa hỏi một câu "Vì sao sư phụ phải tự mình đi", lập tức đã bị sư phụ hung hăng trừng mắt liếc. Để tránh cho sư phụ tức giận, ta đành ngoan ngoãn ngậm miệng thôi, đi theo sư phụ đến Ký Châu thay Vương gia xem chẩn.
Nói đến Vương gia, ta lại nghĩ đến một người.
Không biết Nguyệt Nhi muội gần đây ở quận mã phủ ra sao? Buổi tối có hay đá mền? Ăn cơm có hay kén chọn? Có hay... Nhớ tới ta không? Ta ngày càng nhớ Nguyệt Nhi, nhưng chẳng phải ai cũng biết được tâm sự này. Nói đến tâm sự, ta lại nghĩ tới một người nữa. Nếu có A Thành sư muội, ta có thể cùng nàng nói chuyện về những phiền não của mình trong thời gian qua.
Mà nói đến A Thành sư muội, ta lại nghĩ tới một điều. Chính là thân thế của A Thành sư muội. Nếu nói lúc trước sư phụ không có đổi hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109945/chuong-116.html