【 106 】 Suy nghĩ của Phùng Uyển
Ta cùng lão nương ở lại trong quận mã phủ đã nửa năm rồi.
Mà hết thảy, đều là ân huệ của quận mã gia. Trước đây quận mã giúp ta chữa bệnh, cũng đã cứu cả nương ta, không biết làm sao để báo đáp hết ân tình này. Dù bây giờ ta có thể ở lại trong quận mã phủ, đây cũng là điều ta chẳng dám mơ. Quận mã gia không phải là một người cao to vạm vỡ, thân thể thực rất mỏng manh, hắn có màu da trắng nõn mà nam tử thông thường ít gặp, hơn nữa cũng rất thích cười, khi cười rộ lên hai tròng mắt tạo thành cong cong. Đã có lúc ta từng nghĩ, quận mã gia nếu là nữ tử, chắc chắn tư sắc khuynh thành. Nhưng điều khiến cho ta tiếc hận hơn chính là, trên mi trái hắn lại có một tiểu vết sẹo mờ mờ, khiến cho gương mặt thanh tú kia giống như một tờ giấy trắng bị lem chút mực. Khi ở trong quận mã phủ, có lúc vô tình ta đã hỏi quận mã gia về vết sẹo kia, hắn chỉ thoáng chút ngẩn người, sau đó cười nói: "Vết sẹo này sao?... Đây là lễ vật trân quý lên trời ban cho ta a. Nếu như nói cuộc đời của ta trước đây là không một chút giá trị, sau khi có nó, mới phát hiện bản thân mình là hữu dụng." Lúc hắn nói lên những lời này, nụ cười trên mặt tràn đầy tình yêu, mà ta vĩnh viễn không thể quên được.
Ta chưa bao giờ từng thấy nam tử khóc, nhưng vào đêm đó khi quận mã gia tới cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109936/chuong-106.html