5
THÁNG BA 31, 2012 BY LIPSTON
【 105 】
Ta thật là yếu ớt.
Tối hôm qua thế nhưng lại ở thư phòng ngất đi.
Ngay cả mình đều bảo hộ không được, liệu có tư cách gì để bảo hộ quận chúa đây?
Thật là quá buồn cười.
"Dậy đi, uống thuốc." Quận chúa ngồi trên giường, đưa thuốc đến bên miệng ta.
"Để tự ta đi." Ta cười cười, nâng tay muốn cầm lấy thìa.
Quận chúa tránh được động tác của ta, nhăn mày nói: "Đừng cử động, để ta uy ngươi."
Cả người mềm nhũn, ta không còn chút khí lực nào để có thể cùng Tấn Ngưng tranh đoạt thìa kia, chỉ bất đắc dĩ há mồm, chịu phận bất hạnh uống chén thuốc mà đắng đến nỗi khiến ta muốn van nài cầu xin cứu mạng. Thực vất vả nuốt xuống được thìa thuốc đen tuyền, ta cười khổ, không nhịn được buột miệng nói: "Ta... Thật vô dụng."
"Cái gì?" Tấn Ngưng hỏi, đưa tới bên miệng ta một thìa thuốc nữa.
"Ta nói... Thuốc thực đắng." Ta cười cười.
"Ta biết." Tấn Ngưng cầm lấy khăn tay, lau lau trên khóe miệng ta, "Đã chuẩn bị ô mai cho ngươi rồi, lát nữa sẽ ăn."
Mắt ta nheo lại, uống thêm một ngụm thuốc nữa. Nhìn thấy những chồng sách ở đối diện giường nằm, ta mới ý thức được là mình đã ngủ thẳng tại thư phòng cả đêm. Ngoài cửa sổ tiếng chim hót truyền vang, xem ra hôm nay khí trời rất tốt.
"Đang suy nghĩ gì vậy?" Tấn Ngưng đột nhiên hỏi.
"Ta nghĩ..." Ta hướng nàng cười nói, "Ngày hôm nay thời tiết tốt như vậy, thực thuận lợi để cùng ngươi ra ngoài dạo chơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109935/chuong-105.html