82 】
Quận chúa sửng sốt, không nói gì chỉ xoay đầu nhìn ta.
"Ngưng nhi, ngươi mau mặc thêm áo vào đi, trời lạnh." Ta vừa nói, vừa muốn khép cửa lại tránh cho quận chúa bị gió lạnh thổi.
Tư Đồ Ức cười cười: "Dân nữ họ Tư Đồ, danh Ức, Ức trong hồi tưởng. Từng được A Thành cứu một mạng, nên luôn luôn muốn báo đáp, vì vậy tới nơi đây tìm nàng." Ta sửng sốt, ân nhân cứu mạng? Muốn báo đáp? Nữ nhân điên này lại đang nói hưu nói vượn gì a? Vừa định hỏi, nàng lại tiếp tục nói, "Không ngờ có thể thấy dung nhan tuyệt sắc Tấn Ngưng quận chúa trong dân gian, quả là chỉ có hơn chứ không có kém."
Tấn Ngưng nhẹ nhấc tay, chặn lên cửa sắp bị ta đóng lại, hướng Tư Đồ Ức mỉm cười: "Lời đồn mà thôi, Tư Đồ cô nương mới là đẹp như thiên tiên."
Ta kéo tay Tấn Ngưng qua nói : "Trời lạnh, trước tiên..."
"Ngưng nhi thật không hiểu vì sao Nhược Hề từng cứu một vị cô nương mỹ mạo như vậy, lại không hề nói với ta a?" Ngưng nhi cắt đứt lời ta, vừa mỉm cười vừa nhìn ta chằm chằm hỏi.
"Ngươi..." Xem ra nàng hoàn toàn coi thường lời ta, thở dài cởi áo khoác trên mình xuống, choàng lên trên người Tấn Ngưng, giải thích, "Kỳ thật ta cũng không biết sao lại thế, ta không rõ lắm vì sao mình cứu được nàng... Nếu nói lại, thật sự... Rất phiền toái." Ta quay đầu liếc nhìn Tư Đồ Ức trên mặt đã tràn ngập ý cười. Đúng vậy, nàng đang cười, hơn nữa còn cười đến dị thường ôn nhu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109913/chuong-82.html