81 】
Hạnh phúc cứ như vậy phủ che lên người.
Đối mặt với cuộc sống đó, có điểm mê muội, lại cũng có điểm sợ hãi, mê mang. Mê muội vì được ở bên Tấn Ngưng từng giờ từng phút, sợ hãi vì mình sẽ sa đọa đến không thể kiềm hãm được; và mê mang vì tương lai một năm sau không biết được kết cục.
Nhưng, chính là Tấn Ngưng lại thực hạnh phúc, nếu như vậy thì điều gì cũng chẳng để tâm.
Một tháng trôi qua, từ khi quen với cuộc sống trong quận mã phủ ta không còn màng thế sự nữa, sáng thức dậy trong lòng là người yêu nhất, tối cùng vào giấc ngủ cũng là có người yêu nhất ở bên. Nhưng từ sau đêm càn rỡ đó, ta cũng không dám... không tùy tiện cùng Lôi Công ngập ngừng. Không biết là bởi cố kỵ Vương gia, hay là lo lắng với tương lai không xác định, hoặc là trong tiềm thức đối với Tấn Ngưng tối bảo hộ. Có một số vực sâu, một khi rơi vào sẽ không thể tìm được lối về. Nhưng ta hiện tại chẳng lẽ còn chưa phải rơi vào vực sâu sao? Chẳng lẽ còn có thể quay về?
Đáp án kỳ thật ta đã sớm biết.
Hôm nay vừa ăn xong cơm trưa, ta một mình ngồi ở cửa quận mã phủ, quan sát sắc nhân qua đường.
Tấn Ngưng gần đây không biết làm gì, tựa hồ muốn lén chơi đùa gì đó, không hề cho ta biết đến. Mỗi lần hỏi nàng, nàng lại chỉ tùy tiện nói qua loa, rồi bảo ta đừng vội, cuối cùng cũng sẽ biết được. Được rồi, tuy rằng ta là bà tám, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109912/chuong-81.html