65 】 Suy nghĩ của Tư Đồ Ức
Ngươi có từng yêu một người không thể yêu chưa?
Ta đã từng.
Và giờ, tâm hồn ta đầy thương tích.
Vì người đó mỉm cười mà thấy khoái hoạt, vì người đó nhíu mày mà đau buồn rơi lệ. Đã biết rõ đó là vực sâu, nhưng lại giả vờ như không hề thấy rồi nhảy xuống. Nghĩ đến người đó sẽ cảm động, từ nơi đâu sẽ lao nhanh đến ôm chặt lấy không cho ta ngã xuống, nhưng cho đến bây giờ, ôm lấy ta cũng chỉ là những cơn gió lạnh lẽo bao quanh, chờ đợi ta, cũng là chỉ là vực sâu giá lạnh.
Bởi những tổn thương ta không còn chịu nổi, ta đã lựa chọn rời khỏi, rời khỏi -- thế giới này.
Một mình đứng bên vách núi, để cuối cùng nhận biết thế gian này thật là cô độc.
Chính là nếu chết rồi, sẽ không cô độc sao?
Được rồi, không cô độc.
Chết đi là biến mất.
Từng cơn gió lao tới, thấm vào trái tim lạnh lẽo, buộc ta không thể quá chú tâm cảm thụ giờ khắc này. Nếu ta đi rồi, người đó liệu có bi thương? Có vì ta rơi lệ... Cho dù chỉ là một giọt?
Tiến lên từng bước, sẽ liền rơi xuống vực sâu - là vực sâu thật sự.
Và rồi, sẽ không cần phải vì người đó mà sống.
"Cô nương? Cô nương?" Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm.
Quay đầu, cách đó không xa có một người nam tử, hắn hướng ta vẫy tay.
Ta không nói gì, chỉ là nhìn hắn. Đừng tới đây, đừng quấy rầy ta. Chút thời gian cuối cùng ta lưu lại trên thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109897/chuong-65.html