【 64 】
Y quán sau khi xây lại tựa như không có thay đổi, chính là sau khi tiến vào bên trong, ta cùng Nhị sư huynh mới giật mình thổn thức.
Trống không.
Đều là trống không.
Toàn bộ đều là trống không.
Nói cách khác, sau khi xây lại, trừ bỏ phần kiến trúc ngoài không có bao nhiêu thay đổi, đồ vật bên trong -- vô luận là dược liệu, đồ dùng trong nhà, bồn hoa, thậm chí là y phục của chúng ta, tất cả đều đã bị đốt rụi. Nên khi chúng ta vào, chỉ có một gian nhà trống. Không biết gian nhà trống này xây lại, tiêu phí bao nhiêu ngân lượng đây? Vương gia... Ngài sẽ thay chúng ta thanh toán chứ... Còn có đồ dùng trong nhà chẳng hạn... Bằng không sư phụ sẽ điên mất.
Nghĩ tới đây ta lại thêm vài phần hận đối với đám Hắc y nhân tồi tệ kia, nghe Tam Thất nói, hoàng thượng phái một nhóm kỵ mã đi áp giải, nhưng phải mấy ngày sau mới tới. Đầu ta chợt có ý nghĩa xấu, không bằng chính mình giải quyết riêng đi, để Thành Nhược Hề ta trừng trị... Ha ha.
"Đêm nay chúng ta chỉ có thể ngủ trên mặt đất." Ta bất đắc dĩ nhìn Nhị sư huynh nói.
Nhị sư huynh ngay lập tức lui ra sau hai bước, ý thức tự bảo vệ trước ta mãnh liệt: "Nhưng phải phân phòng ra ngủ!"
Ta cười lạnh bỏ đi. Nhị sư huynh, ngươi có thể tự kỷ một chút không sao.
Trở lại gian phòng của mình, quả nhiên là rỗng tuếch. Hảo, lần này có liều chết ta cũng phải bắt sư phụ mua cho ta một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109896/chuong-64.html