31 】
Nơi để có bữa cơm no đủ như lời ta nói, nói đúng ra, cũng không phải là dịch trạm, mà là quán trọ kế bên dịch trạm. Lúc chúng ta tới quán trọ kia, vừa vặn có một toán quan binh lớn đang ở dịch trạm thay ngựa. Ta ra hiệu cho quận chúa không cần lo ngại, nơi này đã khá xa kinh thành, hơn nữa quận chúa sớm đã đổi một thân y trang nông dã, nên sẽ không dễ dàng bị người nhận ra như vậy. Khi bước vào bên trong khách điếm (quán ăn),dường như không có quá nhiều bàn. Ta đem cây kiếm nặng mấy chục cân ném lên mặt đất, tiếng phát ra chói tai khiến mọi người trong phòng đều giật nảy mình, quận chúa cũng oán trách nhìn ta liếc một cái, ta chỉ bĩu môi, dù sao lão nương này cũng đã muốn gãy lưng đeo nó cả quãng đường, chẳng lẽ giờ cũng bắt ra ôm nó trong lòng như ôm trẻ nhỏ?
Trong khách điếm không có nhiều người lắm, ngoại trừ người nam nhân ngồi ở góc kia, còn lại hai người chắc hẳn là điếm chủ cùng tiểu nhị.
"Khách quan muốn dùng gì?" Tiểu nhị thực ân cần bước đến hỏi.
Ta điểm (gọi) chút thịt để ăn, mới phát hiện quả thực mình đã lâu chưa có một bữa cơm no đủ như vừa nói, lại điểm chút đồ ăn nhẹ cho quận chúa, bởi mấy ngày nay ở sơn trại, ta thấy nàng lúc ăn cơm cơ hồ cũng không gắp thịt, chỉ ăn rau, giống như thỏ trắng ăn.
"Ngươi biết không," ta một bên gắp miếng thịt dê đưa lên miệng, một bên tận tình khuyên nhủ, "Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109862/chuong-31.html