30 】
Sau khi Bạch Đái lão nhân rời đi một ngày -- thứ lỗi cho ta Diệp nhi, để ta mạo muội dùng cái tên này gọi cha ngươi -- ta chính thức nói với Hùng Thập Đại việc ta cùng quận chúa cũng sẽ rời đi. Không nghĩ tới từ lúc đó hắn lại cứ quấn quýt ta không rời, chung quy lại đúng là ta với hắn tình cảm suy nghĩ hoàn toàn không giống nhau, tựa như gà với vịt.
"Thanh kiếm này, rất nặng phải không?" Quận chúa hỏi, trên mặt thoáng chút không đành lòng.
Ta lắc đầu, tiện đà thở dốc một hơi: "Một chút cũng... không, nặng." Sau khi nói ra miệng rồi, chính mình lại cảm thấy nó đúng thực là rất nặng. Cái kiếm này... hơn nửa buổi sáng đè nặng trên lưng ta, trước khi đi, Hùng Thập Đại đã tặng ta. Theo lời hắn nói, đây là lễ vật kết bái của người làm ca ca như hắn tặng. Có ba công dụng, thứ nhất là có thể làm vật phẩm làm quen sau này, tuy ta chẳng rõ bộ dạng ta có gì không tốt để giao tiếp, mà hắn phải cần một thanh kiếm để xác nhận thân phận ta; hai là nếu ta cùng quận chúa trên đường gặp được bằng hữu, thấy thanh kiếm này của Hùng Thập Đại, sẽ không làm khó dễ chúng ta; ba là có thể dùng để phòng thân.
Về cái công dụng phòng thân, ta thực cảm thấy hoài nghi, thanh kiếm này thân cao đến ngang eo ta, khẳng định cũng vài chục cân nặng. Ta chỉ sợ trước khi chúng ta "trên đường gặp được bằng hữu", ta cũng đã bị thanh kiếm này đè chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109861/chuong-30.html